Nhẫn

Nhịn được cái tức một lúc, tránh được mối lo trăm ngày…

Muốn hoà thuận trên dưới, nhẫn nhịn đứng hàng đầu

Cái gốc trăm nết, nết nhẫn nhịn là cao

Cha con nhẫn nhịn nhau, vẹn toàn đạo lý

Vợ chồng nhẫn nhịn nhau, con cái khỏi bơ vơ

Anh em nhẫn nhịn nhau, trong nhà thường yên ấm

Bạn bè nhẫn nhịn nhau, tình nghĩa chẳng phai mờ

Tự mình nhẫn nhịn được, ai ai cũng mến yêu

Người mà chưa biết nhẫn, chưa phải là người hay


(Sưu tầm)

Nghe Phật dạy về tình yêu

Này người trẻ, bạn có biết Phật dạy như thế nào về tình yêu? Tôi đã may mắn tham dự một buổi pháp thoại của Thiền sư Nhất Hạnh về tình yêu: mối quan hệ giữa yêu thương và hiểu biết, tình yêu từ bi hỉ xả, tình yêu và tình dục. Ông gọi đó là “yêu thương theo phương pháp Phật dạy”.

 

 

 

 

Trước khi bắt đầu bài thuyết pháp của mình tại Tổ Đình Trung Hậu – Vĩnh Phúc, Thiền sư Nhất Hạnh đã mời các bạn trẻ ngồi lên trên, để có thể nghe thật rõ. Ông muốn nói về tình yêu, bản chất tình yêu nhìn từ góc độ Phật giáo.

Miệng mỉm cười, ông đã kể một câu chuyện tình yêu, giản dị thôi nhưng hàm ý sâu sắc: Có một chàng trai ở vùng California – Mỹ, rất đẹp trai, học giỏi, tốt nghiệp một trường đại học nổi tiếng, có nhiều bạn gái xinh đẹp. Chàng trai sống với mẹ, người mẹ biết trong các cô gái ngưỡng mộ con mình, có một cô gái không xinh nhất, cô không trắng, không cao lắm nhưng được chàng trai đặc biệt chú ý. Ngạc nhiên, người mẹ hỏi con trai: Vì sao con lại thích cô gái ấy, cô ta đâu có gì nổi bật?Cô ấy hiểu con – chàng trai trả lời đơn giản.

Chàng trai học ngành công nghệ thông tin nhưng rất hay làm thơ. Mỗi lần chàng đọc thơ, cô gái nọ lắng nghe rất chăm chú và có những nhận xét sâu sắc, trong khi những cô gái xinh đẹp kia không để ý gì đến. Chàng trai đã chọn người yêu không vì vẻ đẹp bề ngoài, mà bởi sự lắng nghe và thấu hiểu.

“Đạo Phật cũng dạy như vậy, có hiểu mới có thương, tình yêu phải làm bằng sự hiểu biết”, Thiền sư kết luận.

 

 

Muốn thương phải hiểu

Trong đạo Phật, từ bi gắn liền với trí tuệ. Không hiểu, không thể thương yêu sâu sắc. Không hiểu, không thể thương yêu đích thực. Hiểu chính là nền tảng của tình thương yêu.

Mỗi người có những nỗi niềm, những khổ đau, bức xúc riêng, nếu không hiểu, sẽ không thương mà giận hờn, trách móc. Không hiểu, tình thương của mình sẽ làm người khác ngột ngạt, khổ đau. Không hiểu, sẽ làm người mình thương đau khổ suốt đời.

Nhân danh tình thương, người ta làm khổ nhau. Chuyện đó vẫn thưòng xảy ra.

Được hiểu và được thương vốn là một nhu cầu muôn đời của con người. Nhiều người thường cảm thấy không ai hiểu mình. Họ “đói” thương, “đói” hiểu. Họ thơ thẩn, lang thang trong cuộc đời tìm người hiểu mình, thương mình. Gặp được người hiểu mình, thương mình là may mắn lớn của cuộc đời. Tình yêu nảy nở, lớn lên từ đó.

Vậy nên, “có hiểu mới có thương” là nguyên tắc chọn người yêu, chọn chồng/vợ theo quan điểm Phật giáo. Dù người ta có đẹp, có giàu đến đâu nhưng không hiểu mình sẽ làm mình khổ suốt đời. Hôn nhân có thể mở ra những con đường hoa hồng, có thể mở ra cánh cửa tù ngục. Chọn vợ, chọn chồng là một sự mạo hiểm lớn. Hãy cẩn thận, nếu không muốn chọn án tù chung thân cho cuộc đời mình.

Chọn người hiểu và thương mình – hãy nhớ – đó là nguyên tắc tìm người tri kỷ trong cuộc đời.

 

 

Bốn yếu tố của tình yêu: Từ bi hỉ xả

Phật dạy về tình yêu rất sâu sắc. Tình yêu phải hội tụ đủ bốn yếu tố: từ, bi, hỉ, xả.

“Từ” là khả năng hiến tặng hạnh phúc cho người mình yêu. Yêu thương không phải là vấn đề hưởng thụ, yêu thương là hiến tặng. Tình thương mà không đem đến hạnh phúc cho người yêu không phải là tình thương đích thực. Yêu mà làm khổ nhau không phải tình yêu. Có những người yêu nhau, ngày nào cũng khổ, đó là tình yêu hệ luỵ, chỉ mang tới sự khổ đau. Yêu thương ai đó thực sự, nghĩa là làm cho người ta hạnh phúc, mỗi ngày.

“Bi” là khả năng người ta lấy cái khổ ra khỏi mình. Mình đã khổ, người ta làm cho thêm khổ, đó không thể là tình yêu đích thực. Còn gì cho nhau nếu chỉ có khổ đau tuyệt vọng. Người yêu mình phải là người biết sẻ chia, biết xoa dịu, làm vơi bớt nỗi khổ của mình trong cuộc đời.

Như vậy, “từ bi” theo Phật dạy là khả năng đem lại hạnh phúc cho nhau. Yêu thương ai là phải làm cho người ta bớt khổ. Nếu không, chỉ là đam mê, say đắm nhất thời, không phải là tình yêu thương đích thực. “Từ bi” trong tình yêu không phải tự dưng mà có. Phải học, phải “tu tập”. Cần nhiều thời gian, để quan sát, để lắng nghe, để thấu hiểu những nỗi khổ niềm đau của người yêu, để giúp người ta vượt qua, tháo gỡ, bớt khổ đau, thêm hạnh phúc.

“Hỉ” là niềm vui, tình yêu chân thật phải làm cho cả hai đều vui. Dấu ấn của tình yêu đích thực là niềm vui. Càng yêu, càng vui, niềm vui lớn, cả gia đình cùng hạnh phúc. Cuộc nhân duyên như thế là thành công.

“Xả” là không phân biệt, kì thị trong tình yêu. Mình yêu ai, hạnh phúc của người ta là của mình, khó khăn của người ta là của mình, khổ đau của người ta là của mình. Không thể nói đây là vấn đề của em/ anh, em/ anh ráng chịu. Khi yêu, hai người không phải là hai thực thể riêng biệt nữa, hạnh phúc khổ đau không còn là vấn đề cá nhân. Tất cả những gì mình phải làm coi đó là vấn đề của hai người, chuyển hoá nỗi khổ đau, làm lớn thêm hạnh phúc.

Này người trẻ, bạn nghĩ về tình yêu của mình đi, có “từ bi hỉ xả không”?  Bạn hãy can đảm tự hỏi mình rằng “Người yêu ta có hiểu niềm vui nỗi khổ của ta không? Có quan tâm đến an vui hàng ngày của ta không? Người ấy có nâng đỡ ta trên con đường sự nghiệp không?…” Và tự hỏi lại mình, liệu bạn có đang thành thực với tình yêu của mình?! Liệu tình yêu của bạn đã đủ “từ bi hỉ xả”?!

 

 

 

Tình dục và tình yêu

Phật giáo quan niệm như thế nào về tình dục trong tình yêu? Không phải ngẫu nhiên mà vị thiền sư tôi được hạnh ngộ bắt đầu vấn đề này bằng cách bàn về “thân tâm” trong truyền thống văn hoá Á Đông.

Trong truyền thống văn hoá ta, thân với tâm là “nhất như”, tức là nếu ta không tôn kính thân thể người yêu thì cũng không tôn kính được tâm hồn người ấy. Yêu nhau là giữ gìn cho nhau, kính trọng nhau. Khi sự rẻ rúng xem thường xảy ra thì tình yêu đích thực không còn.

Thân thể ta cũng như tâm hồn ta. Có những nỗi niềm sâu kín trong tâm hồn, chúng ta chỉ chia sẻ với người tri kỉ. Thân thể ta cũng vậy, có những vùng thiêng liêng và riêng tư, ta không muốn ai chạm tới, ngoài người ta yêu, ta tin, ta muốn sống trọn đời, trọn kiếp.

Trong tình yêu lớn và cao quý, bất cứ lời nói và cử chỉ nào cũng phải biểu lộ sự tương kính. Người con trai phải tôn trọng người con gái mình yêu, cả thân thể lẫn tâm hồn. Người con gái biết giữ gìn, cũng là biết làm người yêu thêm tương kính, nuôi dưỡng hạnh phúc lâu dài về sau.

Bạn muốn thương yêu theo phương pháp Phật dạy chăng? Hãy hiểu, thương và tương kính người yêu của mình, cũng chính là đem hạnh phúc đến cho người và cho mình vậy!

 

Hằng Nguyễn

Hành Trình Đi Tìm “Phân Nửa”

Lý Lạc Long

Trong cuộc sống hầu hết chúng ta đều mơ ước tìm được “phân nửa” của mình. Nhưng trong thực tế thì có bao nhiêu người đã tìm được phân nửa của mình như đã mơ ước? Câu hỏi chắc hơi khó có trả lời chính xác. Nhưng căn cứ theo thống kê thì tổng cộng con số của ly dị và số người chọn cuộc sống độc thân (mặc dù có đủ điều kiện để lập gia đình) có lẽ không dưới 50% của những người trong lứa tuổi có thể lập gia đình. Lý do ly dị hay chọn cuộc sống độc thân thì rất nhiều và khác nhau tùy theo hoàn cảnh của mỗi người . Nhưng tóm lại thì chúng ta có thể nói những người này đã không tìm được hay cảm thấy hạnh phúc trong đời sống gia đình, đời sống lứa đôi. Họ thất vọng và không vừa ý với người “bạn đường” của họ. Nói một cách khác thì họ vẫn chưa tìm được “nửa phần đi lạc” của họ .

Có người nói, cuộc sống là một cuộc hành trình tìm kiếm tình yêu và mỗi người sẽ tìm thấy ba người. Người mình yêu nhất, người yêu mình nhất và người bạn đồng hành hay bạn đời của mình. Nhưng trong cuộc sống thực tế thì rất hiếm hoi là ba người này sẽ cùng là một người. Người mình yêu nhất có thể không yêu mình, người yêu mình nhất thì mình lại không yêu và người bạn đồng hành thì không phải là người mình yêu nhất hay người yêu mình nhất mà chỉ là một người xuất hiện vào lúc thích hợp nhất. Cho những người may mắn “yêu và được yêu” thì vì hoàn cảnh này nọ khiến họ không thể là bạn đời được thì quả là một điều rất đau khổ. Cái câu “tạo hoá trêu người” rất là đúng cho quá trình tìm kiếm tình yêu trong cuộc sống của đa số chúng ta.

Chúng ta thường nghe những lời thề non hẹn biển của những đôi bạn tình. Hai người đang yêu nhau thì thích nghe và nhiều khi còn yêu cầu người bạn tình “thề hẹn” như thế, nhưng trong thực tế thì làm gì có những chuyện đó. Trong tình yêu thì có lẽ nói là một chuyện và làm là một chuyện khác. Người nói có thể không tin những gì mình nói và người nghe thì có lẽ cũng không tin những điều mình nghe. Cái điều thực tế nhất là … Bạn đã tìm được người thứ mấy cho bạn? Hay ngược lại bạn là người thứ mấy trong cuộc sống của người yêu của bạn. Không ai muốn thay đổi tình yêu của mình cả nhưng đây là một chuyện thực tế. Khi yêu thì là yêu, khi không yêu thì là không yêu và rất khó mà giả vờ. Khi một người không còn yêu mình và muốn rời xa mình thì bạn đừng nên tìm cách ngăn cản dù bạn còn yêu hay không yêu người đó nữa. Vì nếu bạn còn yêu thì bạn sẽ mong cho người đó có cuộc sống hạnh phúc với người mà người đó yêu. Và nếu bạn cũng như người đó không còn yêu nữa, thì càng không có lý do gì hay tư cách gì để trách hay ngăn cản người đó.

Tóm lại, chuyện tan vỡ trong tình yêu thì hầu như ai cũng từng trải qua ít nhất một lần trong đời, và không nhất thiết là phái nữ là người bị tổn thương nặng nề như quan niệm của đa số người. Nếu phải đối diện với tình huống khó khăn này, chúng ta nên cố gắng đừng để mình ngập chìm trong bi lụy, mà nên nghĩ rằng cánh cửa này đóng lại thì cũng có cánh cửa khác đang mở ra và biết đâu đây là một cơ hội tốt cho tình yêu, hạnh phúc và cuộc sống của bạn. Đừng nên nhìn quá lâu vào cánh cửa đang đóng bạn sẽ bỏ lỡ cơ hội nhìn những cánh cửa đang mở ra. Khi người yêu của bạn muốn chia tay, xác xuất rất lớn là người ấy đã yêu người khác. Đó là kết luận từ khảo sát của các nhà tâm lý học hiện đại. Vậy, chẳng còn lý do gì để bạn phải luyến tiếc một trái tim đã đổi thay. Tình yêu cần có sự tự nguyện của cả hai bên. Giữ người muốn ở lại chứ ai giữ chi kẻ muốn ra đi để làm gì? Bạn hãy tự an ủi rằng, ít ra người ấy cũng không muốn lừa dối bạn.

Là con người thì ai cũng mơ một mái ấm gia đình và một số người phải đối diện với sự chọn lựa: Lấy người yêu mình hay lấy người mình yêu? Hai quan niệm hoàn toàn trái ngược nhau . Những người theo quan niệm “lấy ngươì mình yêu” thì cho rằng: Được sống với người mình yêu thì còn gì sung sướng bằng, dù người ta không yêu mình nhưng vẫn chấp nhận bổn phận làm vợ ( hay chồng), vẫn đáp ứng những đòi hỏi chính đáng của mình là đủ rồi . Chỉ những việc như : được ở cùng nhà, ăn cùng mâm, ngủ cùng giuờng, được tự do kề cận, được thoải mái ngắm nhìn, được quan tâm, được săn sóc, được chiều chuộng …. người mình yêu cũng là niềm hạnh phúc và đâu phải ai cũng có được. Nhưng người theo chủ trương “lấy ngươì yêu mình” thì lại cho rằng : Khi người ta yêu mình, thì chắc chắn họ sẽ hết lòng săn sóc phục vụ mình, luôn săn đón những ham muốn của mình để mà chìu chuộng. Như thế chẳng sướng một đời ư? Và biết đâu, sau một thời gian chung sống, thấy người ta quá tốt với mình, làm cho mình cảm động, mình lại cũng yêu người ta thì còn hạnh phúc nào bằng.
Cho những người chưa có kinh nghiệm với cuộc sống gia đình, mới nghe qua lập luận của hai trường phái, thì thấy cũng rất thực tế và khó bác bỏ. Và thường thì phái nữ chọn lấy người yêu mình hơn để được thương yêu chiều chuộng, sự chọn lựa này có lẽ phần lớn bắt nguồn từ bản chất chân yếu tay mềm của phái nữ. Còn phái nam thì có lẽ do sức dài vai rộng, muốn đóng vai người hùng, bảo bọc che chở người mình thương yêu nên thường chọn lấy người mình yêu. Hai lập luận này có thể đúng nếu cuộc sống chung chỉ kéo dài trong một thời gian ngắn, và có thể những người trong cuộc chưa kịp nhận ra những ước mơ thực sự, những nỗi đau thầm kín buốt lòng của “đồng sàng dị mộng”, của tình yêu chỉ có từ một phía, của tình một chiều hay còn gọi là tình yêu đơn phương.

Như người ta thường nói: “cuộc sống là một quá trình đi tìm tình yêu” và “không yêu, không phải là sống mà chỉ là tồn tại” thì lấy người mình yêu và người đó không yêu mình thì chẳng khác chi lấy một người “không sống” mà chỉ đang tồn tại. Tương tự như bạn đang sống với cái xác không hồn, chẳng thương yêu hay quan tâm gì đến bạn. Thì thử hỏi bạn có thể hạnh phúc với cái xác không hồn như vậy suốt đời không? Có thể bạn đang yêu người đó quá nên nghĩ: Thế cũng được, thế còn hơn cuộc sống không có người đó. Đây là cách suy nghĩ của một người đang đói, đang chỉ cần ăn thôi, và nghĩ rằng họ không cần thêm gì nữa cả. Nhưng cuộc sống thực tế thì sẽ không có đơn giản như vậy. Và con người thì ai cũng phải yêu. Người đó không yêu bạn, thì bạn có chắc là họ không yêu người khác không? Và bạn có chấp nhận được “chuyện như vậy” không? Cái gì khác thì chắc có lẽ bạn có thể sẽ chia xẻ. Nhưng tình yêu thì chắc chắn là không. Ghen tuông, nghi kỵ, theo dõi rình mò, ăn không ngon, ngủ không yên … Và một cuộc sống như thế làm sao có hạnh phúc?

Ngược lại, những ai chấp nhận lấy người yêu mình để được chiều chuộng, dù mình không yêu người ta, chẳng lẽ cả đời bạn sẽ không không yêu ai? Lẽ nào bạn từ chối sống, không sống chứ chưa nói là sống hạnh phúc? Bạn nghĩ rằng cứ được người khác săn sóc, chiều chuộng là hạnh phúc ư? Nếu nghĩ thế, bạn có thể lầm lẫn. Sự săn sóc, chiều chuộng chỉ đem lại hạnh phúc cho ta khi ta chờ đợi nó. Nếu bạn không thể yêu nổi một người nào đó chắc chắn bạn phải có lý do. Nói khác đi, bạn không thích người đó. Một khi bạn không thích ai thì chắc có lẽ bạn cũng chẳng muốn người đó chìu chuộng, săn sóc mình. Và xa hơn nữa nếu bạn nhận sự thương yêu, chìu chuộng, săn sóc của người này nhưng tâm hồn lại hướng về người khác thì trên phương diện đạo đức của con người thì không thể chấp nhận được. Nói một cách khác là bạn đang lợi dụng người khác hay tệ hơn nữa là bạn đang lừa mình và gạt người.
Rõ ràng lấy người yêu mình hay lấy người mình yêu đều sai lầm. Và nếu cần một hình ảnh để dễ so sánh, có thể so sánh câu hỏi: “Lấy người mình yêu hay người yêu mình?” với câu: “Nếu phải què một chân thì nên què chân phải hay chân trái?” Tại sao ta lại phải chọn một trong hai chuyện bất hạnh đó, trong khi không ai bắt buộc mình?

Có lẽ những phương châm duới đây sẽ giúp bạn và tôi trong hành trình đi tìm kiếm phân nửa của mình và thưởng thức những điều kỳ diệu của tình yêu:

“- Nếu ta yêu một người mà người ấy không yêu lại mình, hãy cứ dịu dàng với bản thân vì ta đã không làm điều gì sai trái cả. Tất cả chỉ vì tình yêu đã không chọn chỗ dừng chân nơi trái tim người ấy mà thôi.

-         Nếu một người nào đó yêu ta nhưng ta lại không yêu ngừơi ấy, hãy tôn trọng điều đó vì tình yêu đã đến gõ cửa trái tim ta, nhưng hãy nhẹ nhàng từ chối nhận món quà mà mình không thể đáp lại. Đừng nhận để không gây đau khổ. Cách ta cư xử với tình yêu chính là cách ta cư xử với chính mình, mọi con tim đều có cùng cảm nhận về nỗi đau và niềm hạnh phúc ngay cả khi cách sống và con đường chúng ta đi có khác nhau.

-         Nếu ta yêu một người và họ cũng yêu ta, nhưng rồi tình yêu lại ra đi, thì cũng đừng nên níu kéo hay đỗ lỗi mà hãy để nó ra đi. Mọi lý do đều có ý nghĩa riêng của nó và rồi ta sẽ hiểu. Hãy nhớ rằng ta không lựa chọn tình yêu. Mà là tình yêu chọn lựa ta. Tất cả những gì mà chúng ta thật sự có thể làm là hãy đón nhận tình yêu với tất cả những điều kỳ diệu của nó khi tình yêu đến. Khi tình yêu ngập tràn trong tâm hồn ta, hãy cảm nhận từng hơi thở của nó nhưng cũng phải sẳn sàng buông tay và để cho nó ra đi một khi tình yêu đã muốn thế. Hãy mang tình yêu đến cho những người đã làm sống lại tình yêu trong ta, mang đến cho những ai thiếu thốn tình cảm trong tâm hồn, mang đến cho thế giới xung quanh mình bằng mọi cách mà ta có thể làm được. Có những người đang yêu đã sai lầm. Sống một cuộc sống không tình yêu lâu ngày, họ cho rằng tình yêu chỉ là một nhu cầu. Họ ngỡ rằng con tim là một chỗ trống mà tình yêu có thể lấp đầy, họ bắt đầu nhìn tình yêu như một điều sẽ phải đến với họ, hơn là một điều xuất phát từ chính bản thân họ. Họ quên đi điều kỳ diệu nhất của tình yêu, đó là – tình yêu là một món quà – và chỉ có thể đâm chồi nảy lộc khi được trao tặng đi. Hãy nhớ lấy điều này và giữ gìn nó trong trái tim mình. Mãi mãi tình yêu là một điều bí mật. Hãy tận hưởng niềm hạnh phúc khi tình yêu đến ngự trị trong ta dù chỉ một khoảnh khắc của cuộc đời mình”.

Lại thêm một cuối tuần sắp qua trong cuộc sống, trong cuộc hành trình tìm kiếm phân nửa của chúng ta. Chúc tất cả, bạn và tôi, một cuối tuần như ý.

Khi anh đang ngủ (while you were sleeping)

Ngày … tháng … năm …,

Nhật ký thân yêu,

Mình phải làm sao đây? Thiên thần của mình vẫn đang ngủ nhưng mình không thuộc về anh ta. Thiên thần của mình và em trai của anh ta, mình có cảm giác thân thuộc hơn với em trai của anh ta hơn. Mặc dù mối quan hệ của mình với anh ta chỉ dừng lại ở mức là những người bạn của nhau mà thôi. Nhưng … Mình cũng chẳng hiểu từ khi nào nữa!

 

 

 

Ngày … tháng … năm …,

Nhật ký thân yêu,

Một buổi sáng với thành phố Chicago hiện đại, đâu đó vang lên những khúc nhạc giáng sinh rộn rã. Một mùa Giáng sinh và một Năm mới đang đến. Em Mèo (người thân duy nhất trong ngôi nhà này) vẫn còn đang ngủ. Trời mình lại dậy trễ rồi … “Một bánh mỳ xúc xích không mù tạt nhé!”.
Ngày … tháng … năm …,

Nhật ký thân yêu,

Nơi mình làm việc có 1 vị khách rất đặc biệt. Mình và người đó, không hề quen nhau nhưng dường như khi chàng đi ngang qua, dù chàng không nói chuyện với mình nhưng mình luôn có được cảm giác rất thân quen. Muốn được trò chuyện cùng chàng, muốn được nhìn ngắm rõ hơn khuôn mặt chàng. Muốn …

Ngày … tháng … năm …,

Nhật ký thân yêu,

Hôm nay, chàng lại mỉm cười với mình. Nụ cười làm mình thấy xốn xang quá! Ánh mắt đó, nụ cười đó … thiên thần của em. Chàng trai của em, tại sao không đứng lại và nói với em dù chỉ là 1 câu nói khác ngoài “Cho xin 1 vé! Cảm ơn cô”.

Chàng vẫn cứ như vậy cứ đến rồi đi.

Mình thì cũng vẫn thế, vẫn nhút nhát nhìn theo một bóng người, vẫn chỉ thì thầm một mình “Em muốn cưới anh”.

Có lẽ mình ngại những sự thay đổi.

Có lẽ mình quá nhút nhát …

Có lẽ …

Công việc của mình (bán vé tàu trong nhà ga thành phố) giúp mình gặp gỡ được nhiều người, đáng nhẽ mình phải “mạnh bạo” hơn chứ!

Ngày 24 tháng 12 năm …,

Nhật ký thân yêu,

Merry Chrismas to you!

Giáng sinh vui vẻ nhé người bạn thân mến của tôi.

Giáng sinh mọi người đều được đoàn tụ cùng gia đình nhưng mình thì không. Ông chủ đã nhờ mình làm vào ngày hôm nay vì không ai có thể “hội tụ đủ điều kiện” như mình cả … Đơn giản là mình không có gia đình, không có người thân …

Kéo lê tấm thân mệt mỏi chán chường tới nơi làm việc, không khí Giáng sinh đối với mình giờ chẳng có ý nghĩa gì nữa. Mình xuất hiện với khuôn mặt thẫn thờ và dường như cũng chẳng ai để ý tới điều đó cả, mọi người ai cũng vội vã hoàn thành nốt công việc của mình để về đoàn tụ cùng gia đình.

“Phiền cô cho 1 vé. Chúc Giáng sinh vui vẻ!”, giọng chàng thật nhẹ nhàng kèm theo đó là nụ cười thật quyến rũ. Ôi, chàng ơi, Giáng sinh vui vẻ nhé chàng trai của em. Em muốn cưới chàng.
Và số mệnh đã đến với mình khi chàng bị 2 tên côn đồ xô ngã xuống đường ray. Chàng đã bị ngất đi, lúc đó tàu đang lao tới, chàng vẫn trong vòng tay của mình. Không thể tin được, mình ao ước có một ngày nào đó chàng sẽ nói chuyện cùng mình thế mà giờ mình lại có thể đang ôm chàng trong tay. Thiên thần của mình đang ngủ …

Thiên thần của mình phải nằm trong trạng thái hôn mê và mọi chuyện cũng đã đi theo 1 chiều hướng khác khi cả nhân viên bệnh viện và toàn bộ gia đình chàng tưởng mình là vợ chưa cưới của chàng. Mình bị lâm vào tình thế thật khó xử, mình không muốn lừa dối họ nhưng mình cũng mong rằng điều đó sẽ là sự thực.

Gia đình chàng hỏi về mình, rằng mình làm việc ở đâu, sống ở đâu, quen chàng từ khi nào … Rồi mọi người mời mình đến nhà dự đêm Giáng sinh. Có lẽ đã lâu lắm rồi mình không được hưởng không khí Giáng sinh đoàn tụ gia đình. Thật hạnh phúc, thật đầm ấm và cũng lâu lắm rồi mình mới được nhận quà Giáng sinh.

Mọi người trong gia đình đều rất tốt và rất thương mình. Nhưng có 1 người, đó là em trai chàng, anh ta có ánh mắt khi nhìn mình rất đặc biệt. Ánh mắt đó mạnh mẽ khiến cho mình có cảm giác anh ta đang nhìn thấu mình vậy. Ánh mắt đó dường như đang muốn dò xét xem điều này có thực hay không!?!? Mình đã không dám nhìn trực diện vào ánh mắt đó. Mình sợ anh ta sẽ biết được sự thực.

Ngày … tháng … năm …,

Nhật ký thân yêu,

Khi thiên thần của mình đang ngủ. Mình đã được toàn bộ gia đình của chàng vui vẻ đùm bọc. Cảm giác thân thiện nhiệt tình của mọi người khiến mình càng cảm thấy áy náy về việc mình đang làm. Mình đang lừa dối mọi người hay đang lừa dối với chính mình …

Khi thiên thần của mình đang ngủ, em trai của chàng lại là người gần gũi với mình nhất. Anh ta lo lắng cho mình … Sao nhỉ? Có thể chỉ là em trai lo cho “vợ sắp cưới”của anh mình mà thôi. Hoặc có thể là anh ta đang cố tìm hiểu xem mình có thực là vợ sắp cưới của anh trai hay không?!?!
Nhưng cũng nhờ vậy, mình và anh ta đã thân với nhau hơn. Nhưng tất cả chỉ dừng ở mối quan hệ em trai và “vợ chưa cưới” của anh. Cả 2 người có thể cùng nhau cười đùa vui vẻ, và có lẽ anh ta là người duy nhất mà mình không cảm thấy áy náy về chuyện hiểu nhầm này. Tự dưng mình thấy …

Ngày … tháng … năm …,

Nhật ký thân yêu,

Mình phải làm sao đây? Thiên thần của mình vẫn đang ngủ nhưng mình không thuộc về anh ta. Thiên thần của mình và em trai của anh ta, mình có cảm giác thân thuộc hơn với em trai của anh ta hơn. Mặc dù mối quan hệ của mình với anh ta chỉ dừng lại ở mức là những người bạn của nhau mà thôi. Nhưng … Mình cũng chẳng hiểu từ khi nào nữa!

Tụi mình vẫn đi cùng nhau, tụi mình vẫn đối xử với nhau như những người trong gia đình, có lẽ cả mình và anh ta đều có những cảm giác thật lạ về nhau. Mình nghĩ nhiều về những cái ôm thật chặt của anh ta, mình muốn nghe thấy giọng nói của anh ta, tiếng cười của anh ta. Buồn cười thật! Sao thế nhỉ!?!? Anh ta có thế không?

Rồi còn chuyện gì tệ hơn khi 1 lần nữa mọi người lại hiểu lầm mình rằng mình đã có bầu. Và ai là tác giả của “cái bầu” này? Đối với gia đình chàng thì dĩ nhiên chàng là tác giả rồi. Còn đối với những đồng nghiệp của mình thì lại là em trai của chàng. Ôi trời!

Ngày … tháng … năm …,

Nhật ký thân yêu,

Hôm nay, thiên thần của mình tỉnh giấc, chàng nhìn bố, nhìn mẹ, nhìn cha nuôi, nhìn em gái và nhìn mình. Chàng hỏi mình là ai?! Biết làm sao bây giờ? Tội nghiệp chàng khi mọi người nghĩ cú ngã đó đã khiến chàng bị mất trí nhớ. Nhưng tất cả thành viên trong gia đình, tất cả những phép tính, tất cả những sự kiện của chàng, chàng đều nhớ được dĩ nhiên trong đó không có mình. Cũng phải thôi, mình đối với chàng chỉ là cảm giác “nhìn cô quen quen”, chàng làm sao hiểu được rằng ngày nào mình cũng gặp chàng, ngày nào mình cũng thầm mong sẽ có 1 ngày được cười nói với chàng, được làm vợ của chàng. Nhưng chàng đâu có biết! Chàng đến rồi chàng đi, mọi chuyện vẫn cứ như thế, ngày qua ngày.

Em không muốn lừa dối chàng, em không muốn lừa dối mọi người. Tất cả chỉ vì em đã quá cô đơn, em mong có 1 gia đình, em mong có những người thân xung quanh!

 

Ngày … tháng … năm …,

Nhật ký thân yêu,

Mình và thiên thần đã nói chuyện với nhau nhiều hơn. Có lẽ 1 phần tò mò về mình, 1 phần là do gia đình động viên thêm. Mình cũng vẫn trong vai trò của “vợ chưa cưới”, dường như mọi chuyện đang khá tốt đẹp. Thiên thần của mình đã có nhiều cảm tình với mình hơn.

Thiên thần của mình đã quyết định sẽ thành hôn với mình.

Mong ước của mình đó!

Nhưng sao thế này?

Mình lại chẳng muốn chút nào cả. Mình sẽ phải làm sao?

Thiên thần của mình, nhưng mình lại yêu em trai anh ta. Mình sẽ phải làm gì?

Nói sự thực hay là quyết định như vậy?

Cả mình và em trai của thiên thần đều cảm thấy quá bất ngờ với quyết định này … Mọi chuyện đã đi quá xa rồi.

Ngày … tháng … năm …,

Nhật ký thân yêu,

Hôm nay là ngày thành hôn của mình. Trong thánh đường, mọi người đã đến đông đủ. Mình lại đến muộn … Khi cha cố chuẩn bị làm lễ cưới cho mình và thiên thần của mình, mình đã nói hết tất cả. Mình đã nói với gia đình chàng rằng mình yêu con trai của họ … nhưng không phải là thiên thần mà là người đàn ông đứng sau thiên thần – em trai của anh ta. Mọi chuyện đều là sự hiểu lầm nhưng tình cảm của mình dành cho mọi người là thật sự.

Đối với mọi người và thiên thần thì mình là người đã cứu anh ta, đã cho anh ta cuộc sống thứ 2 nhưng ngược lại đối với mình thì chính anh ta đã cho mình cuộc sống thứ 2, đã cho mình một gia đình, đã cho mình được tình yêu dù không phải trực tiếp từ anh ta.

Mình đã vượt qua được nỗi sợ hãi.

Mình đã từ bỏ ước mơ viển vông để tới được niềm hạnh phúc thật sự của mình.

Mình không dám chắc mọi người có tha thứ cho mình hay không nhưng mình không thể lừa dối mọi người thêm được nữa và lừa dối chính tình cảm của mình. Mình đã nhận được nụ cười hạnh phúc của người em trai của anh ta. Với mình, có lẽ thế là quá đủ.

Ngày … tháng … năm …,

Nhật ký thân yêu,

Ngày làm việc cuối cùng của mình tại đây. Ngày cuối cùng … mọi việc vẫn thế. Vẫn dậy muộn, vẫn chỉ có chú mèo để chào tạm biệt, vẫn bánh mỳ không mù tạt, vẫn thu tiền bán vé tàu, vẫn …

Rồi chàng xuất hiện, không phải là anh ta – thiên thần của mình – mà là người em trai. Chàng đến cùng với gia đình. Vui sướng, hạnh phúc … mình cảm nhận được ánh mắt đầm ấm thân quen, nụ cười hạnh phúc … và chiếc nhẫn đính hôn. Mình không thể tin được … không thể tin được … nhưng đó lại là sự thực. Cuối cùng mình đã tìm được tình yêu cho chính mình. Chàng muốn cưới mình. Nụ hôn nồng thắm, tình yêu của chàng … mình muốn hét lên với cả thế giới này mình thật hạnh phúc và chàng mới thực sự là thiên thần của mình.

JUST MARRIED!

Mình và thiên thần của mình đã làm đám cưới. Lần này là thực sự. Tình yêu thực sự. Niềm hạnh phúc thực sự.

Trước đám cưới, mình đã nói chuyện với anh trai của chàng, anh ta hỏi mình là mình đã yêu em trai anh ta từ khi nào.

“Em yêu anh ấy khi anh đang ngủ”

(Sưu tầm)

Sự trùng hợp kỳ lạ của 2 chị em song sinh

Hai chị em song sinh Mary Maurer và Melanie Glavich ở Mỹ cùng lớn lên và cùng làm mọi thứ như nhau. Giờ đây, hai chị em họ sinh con trai cách nhau 35 phút hôm 11/5.

 

 

 

Trước đó, Maurer và Glavich không hề ngạc nhiên khi biết cả hai sinh con trùng ngày, theo dự đoán là 27/5. Nhưng rồi bất chợt cả hai chuyển dạ sớm hơn dự định. Họ vào nhập viện lúc 6h chiều ngày 10/5, và nằm phòng cạnh nhau ở Trung tâm Sức khỏe tổng quát Southwest (Middleburg Heights, Cleveland, bang Ohio). Đây là lần sinh con thứ 2 của Maurer và Glavich.

Bà ngoại của Avery (con của Maurer) và Ty (con của Glavich) phải thường xuyên qua lại để chăm sóc cháu. Cách đây 23 năm, bà Cheryl Prosser sinh một lúc hai cô con gái mà khi mang thai bà không hề biết là mình mang thai.

 

 

(Theo An ninh thế giới)

Lối sống quyết định thành công

Con người không thể chọn lựa họ hàng của mình, nhưng lại có thể chọn lựa suy nghĩ. Và khi ai đó thay đổi thì cả thế giới có thể đổi thay. Lối sống mới, cách suy nghĩ tiên phong đôi khi còn mang lại nguồn của cải vô giá.


Tiến sĩ Bruce Wilkison, tác giả cuốn Lời cầu nguyện của Jabez (The Prayer of Jabez) và Bảy quy tắc dành cho người ham học hỏi (The 7 Laws of the Learner) và nhiều quyển sách bán chạy khác, đã thuật lại câu chuyện về phép nhiệm màu đến từ một lời phê bình có thể làm thay đổi hoàn toàn nhận thức về bản thân mình cũng như thay đổi cả tương lai của ông.

Khi còn theo học trong một trường dòng, Bruce không bao giờ vắng mặt trong tất cả các tiết học có giáo sư Howard Hendricks giảng dạy. Ai cũng biết Howard Hendricks là một giáo sư danh tiếng, một nhà diễn thuyết xuất chúng và là một người huấn luyện kỹ năng lãnh đạo tài ba. Bản thân Bruce rất thần tượng giáo sư Howard và luôn luôn lắng nghe những lời vàng ngọc mà giáo sư dành cho mình. Một ngày nọ, Bruce lấy làm hãnh diện khi nhận lại bài làm của mình với điểm số tuyệt đối là A+. Thêm vào đó, Bruce còn cảm thấy vô cùng hạnh phúc khi vị giáo sư đáng kính đã để lại hàng chữ viết như thế này: “Bruce ạ! Tôi tin rằng anh có tiềm năng để trở thành một trong những người thuyết giảng Kinh Thánh vĩ đại nhất của thế hệ mình”.

Khi đọc xong, Bruce rảo bước về nhà, ông cầm bài làm của mình bằng cả hai tay áp vào lồng ngực, nâng niu như thể đó là chén thánh mà anh vừa được ban tặng. Anh phóng lên lầu, lao ngay vào căn hộ của mình và khoe với vợ những gì Tiến sĩ Hendricks đã viết. Và phần còn lại của câu chuyện đã trở thành lịch sử. Bruce Wilkinson đã trở thành một trong những giáo sư đồng thời là nhà thuyết giảng vĩ đại nhất nước Mỹ, không chỉ về Kinh Thánh mà còn về hàng loạt các đề tài khác nữa.

Chỉ nghĩ đến những điều tốt đẹp

Bạn có biết rằng những điều bạn nghĩ sẽ ảnh hưởng mạnh mẽ đến bản thân như thế nào hay không? Khi bạn đã có những suy nghĩ tích cực thì chắc chắn chúng sẽ hình thành trong bạn niềm tin để biến suy nghĩ ấy thành hiện thực. Và ngược lại, khi bạn mang trong mình những suy nghĩ tiêu cực thì chúng sẽ gieo vào lòng bạn những nỗi lo lắng và sợ hãi đến mức bạn không thể làm điều gì tốt đẹp được.

Ông Job trong Kinh thánh Cựu ước là một ví dụ điển hình cho sự thực này. Sau khi gia đình, của cải và sức khỏe của Job bị cướp đi bởi những tai họa triền miên, Job đã buột miệng thú nhận: “Những gì tôi khiếp sợ đã đến với tôi, những gì tôi kinh hãi đã xảy ra cho tôi!” (Job 3:25). Job sống với nỗi sợ hãi sẽ bị Thượng đế lấy đi mọi thứ mà ông có – và điều đó đã xảy ra. Dẫu cuối cùng mọi thứ đều trở lại với ông, nhưng đã có lúc cuộc đời ông đã khốn khổ thế nào khi những tiên tri trở thành sự thật. Quả vậy, nỗi sợ hãi là một lời mời để ngỏ cho những rắc rối thâm nhập vào cuộc đời chúng ta. Ngược lại, lòng tin thì dẫn ta đến thành công.

Qua nhiều năm, với những lý do mà tôi không thể giải thích một cách khoa học hay thậm chí theo phương pháp thần học, tôi nhận thấy rằng cách thức tôi mong đợi sẽ ảnh hưởng vô cùng mạnh mẽ đến những gì thực sự xảy ra trong đời tôi. Khi tiếp cận cuộc sống theo hướng tích cực, tôi đảm bảo rằng bạn sẽ gầy dựng cho mình niềm tin về một cuộc sống tươi đẹp mà một ngày nào đó bạn sẽ làm chủ được nó. Còn bây giờ, tôi muốn kể cho bạn nghe về những người đã thay đổi cuộc đời sau khi thay đổi suy nghĩ của mình.

Thể hiện niềm lạc quan và thái độ tích cực

Là một bà mẹ đơn thân, Lisa Spicer lại phải nuôi ba con ở tuổi thiếu niên trong khi cô đang bị thất nghiệp. Tình cảnh còn bi đát hơn khi cô bị trượt té và gãy chân khi trong tay không có lấy một tờ bảo hiểm sức khỏe. Hẳn đây không phải là một khởi đầu tốt đẹp cho cuộc sống mới của một người mẹ và ba cậu con trai.

Suốt mười bốn năm qua, Lisa vẫn theo đuổi công việc của một họa sĩ, và cô cũng từng gây ấn tượng khi quảng bá các tác phẩm hội họa của mình tại các cuộc trưng bày mỹ thuật ở miền Đông Bắc. Vì vướng bận chuyện chăm sóc bọn trẻ, Lisa không thể tham gia đầy đủ tất cả các cuộc triển lãm nên tên tuổi của cô cũng chỉ được biết đến ở quanh khu vực mình sinh sống. Sau khi hồi phục và đi lại bình thường, Lisa lao vào làm việc cật lực để sáng tác. Mỗi ngày, cô say sưa với cọ vẽ từ 9 giờ sáng cho đến 5 giờ chiều. Cuối cùng, khi thời cơ đến, cô quyết định thực hiện một bước ngoặt cho cuộc đời mình.

Cô mạnh dạn đăng ký tham gia cuộc triển lãm của các nghệ sĩ nổi tiếng ở New York – một sự kiện kéo dài ba ngày tại Trung tâm Jacob Javits ở Manhattan. Để có thể trang trải cho những khoản chi phí khổng lồ, Lisa đã phải dốc cả những đồng xu cuối cùng mà cô tích cóp được. Song cô vẫn tham gia với một tâm trạng phấn chấn và niềm tin sẽ làm nên chuyện. Dẫu cho các tác phẩm của mình bị xếp vào một gian trưng bày trong góc khuất, nhưng Lisa vẫn hy vọng sẽ tìm được sự đồng điệu từ giới nghệ thuật và những hợp đồng từ phía khách hàng. Đối với Lisa, đây là cơ hội tuyệt vời để cô có thể biến ước mơ của mình thành sự thật.

Trước khi buổi triển lãm chính thức diễn ra, ngoài phần việc sáng tạo của một họa sĩ khiến cô phải giam mình trong phòng vẽ tại nhà suốt năm tháng trời, Lisa còn gửi đi hơn một trăm lá thư tay, năm mươi mốt thư điện tử và thực hiện hơn hai mươi cuộc gọi đến khách hàng, mời họ tìm đến gian trưng bày tranh của cô để thưởng ngoạn trực tiếp và đặt hàng.

Sau cuộc triển lãm, Lisa đã thu về những kết quả đáng kể. Có hơn hai mươi công ty quan tâm đến những tác phẩm mà cô đã trưng bày. Hai bản hợp đồng được ký kết giữa cô với Nhà xuất bản New York Graphic Society để họ có thể dùng các tác phẩm của cô trên những ấn phẩm mà họ bày bán trong các cửa hàng khắp nước Mỹ cũng như các phòng triển lãm và viện bảo tàng. Ngoài ra, Lisa cũng ký một thỏa thuận với Encore Promotion, một chi nhánh của tổ chức Bradshaw International, cho phép họ sử dụng những sáng tác nghệ thuật trên các sản phẩm sẽ tung ra thị trường cho mùa Giáng sinh 2006.

Lisa thực sự tin rằng một khi nuôi dưỡng niềm lạc quan và thái độ tích cực trong những lúc khó khăn thì thế nào cô cũng hướng cuộc đời mình đến những điều tích cực và sự tươi sáng trong tương lai.

Mọi người ai cũng bị thu hút bởi tính lạc quan – họ thích được ở bên cạnh những người tin rằng cuộc sống là một chuỗi những sự kiện tốt đẹp nối tiếp với nhau. Và tôi cũng muốn nói thêm rằng, nếu bạn chỉ nuôi dưỡng niềm lạc quan thôi thì chưa đủ, mà bạn còn phải hành động nữa. Với cách nhìn nhận đầy lạc quan và hướng về phía trước đó, chắc chắn bạn sẽ là người chạm được đích đến mà bạn đã đặt ra.

Nỗ lực hết mình

Trong suốt mười ba năm làm việc tại công ty Bank & Trust, North Dallas, dù trải qua nhiều thăng trầm nhưng Kelly Green vẫn được các đồng nghiệp công nhận là người thành đạt. Từ vị trí nhân viên, anh được cất nhắc lên chiếc ghế trợ lý phó giám đốc vào tháng 6 năm 2000. Rồi vào cuối năm 2001, Kelly được thuyên chuyển sang một chi nhánh khác của ngân hàng nên anh buộc phải chứng tỏ bản thân mình lại từ đầu tại chỗ làm mới. Cho đến cuối năm 2004, anh được thăng chức phó giám đốc chi nhánh. Sở dĩ sự nghiệp của Kelly luôn tiến lên như vậy là nhờ sự chăm chỉ làm việc của anh. Song một điều không thể phủ nhận là Kelly được kích thích và nỗ lực hết mình từ những ngày đầu nhờ vào bản đánh giá quá trình làm việc từ người giám sát của mình. Trong đó có những dòng như thế này: “Anh ấy có một tác phong làm việc rất chuyên nghiệp. Đồng thời, anh cũng có thái độ hợp tác rất tốt với người giám sát, đại diện ban quản trị và đồng nghiệp.”

Sự cộng hưởng giữa khả năng làm việc của bản thân và sự động viên của cấp trên đã giúp Kelly Green có được những thành quả to lớn trong công việc và một sự nghiệp vững vàng.

Quan tâm đến những điều bạn nghĩ lẫn cách bạn nghĩ

Mỗi khi có dịp đến Texas, chắc nhiều du khách khó mà bỏ lỡ một trong những địa chỉ ẩm thực độc đáo của bang, đó là chuỗi nhà hàng Luby’s Cafeteria. Mọi người vẫn khen ngợi đấy là một trong những nơi phục vụ thức ăn có “Hương vị của Texas, cảm giác như ở nhà”.

John Cartwright là quản lý của một nhà hàng Luby rất được lòng thực khách với những món ăn độc đáo và cả những chiêu thức giới thiệu món ăn cũng độc đáo không kém. Vào hôm vợ chồng tôi đến nhà hàng của ông thì thấy ở trên cửa ra vào có dòng chữ: “Mọi người sẵn sàng chết để có được món cá tilapia của chúng tôi”. Một câu khá kêu nhưng có gì đó bất ổn! Tôi liền gọi John lại và nói: “John ạ! Không ai sẵn sàng chết chỉ vì một con cá đâu! Sao anh không thay nó bằng câu: “Chết rồi còn nhớ đến món cá tilapia của chúng tôi!”. Khẩu hiệu này lập tức được John chấp thuận và được thực khách truyền tai nhau, kéo đến nườm nượp để được thưởng thức món cá độc đáo của họ.

Đôi khi chỉ là một từ, một cụm từ hay một ý nghĩ thôi cũng có thể thay đổi cả cục diện. Vậy nên bạn thực sự cần chú ý đến những điều bạn nghĩ cũng như cách bạn nghĩ. Ở điểm này, Frank Outlaw đã thật tinh tế chỉ ra nguồn sức mạnh đến từ những suy nghĩ của ta khi khuyên rằng:

- Hãy chú ý đến suy nghĩ của bạn; chúng sẽ trở thành lời nói.

- Hãy chú ý đến lời nói của bạn; chúng sẽ trở thành hành động.

- Hãy chú ý đến hành động của bạn; chúng sẽ trở thành thói quen.

- Hãy chú ý đến thói quen của bạn; chúng sẽ trở thành tính cách.

- Hãy chú ý đến tính cách của bạn; chúng sẽ trở thành số phận của bạn!

Có lẽ trước đây bạn chưa bao giờ mường tượng đến mối liên hệ giữa suy nghĩ và số phận của mình, nhưng tôi hy vọng bạn nhận ra điều đó từ bây giờ. Và tôi mong bạn sẽ bắt đầu bằng cách suy nghĩ và tin rằng cuộc sống của bạn đang ngày một tốt đẹp hơn.

(Trích cuốn sách “Vươn tới sự hoàn thiện” do Công ty First News phát hành)

Nguồn: http://jobs.vietnamnet.vn

“Biết quên” để sống hạnh phúc hơn

Tiến sĩ tâm lý học Alisa S.Burgess, chuyên về tâm lý bệnh học ở Đại học New York vừa xuất bản cuốn sách tựa đề “How to Grow a Second Skin for Your Soul” (Làm sao tạo một lớp học thứ hai cho tâm hồn bạn), trong đó có một chương bà nói về khả năng “quên” của con người và nhấn mạnh “biết quên” là cách giúp ta có thể sống hạnh phúc hơn.

“Biết quên” là quên những gì?

Theo tiến sĩ Burgess “biết quên” không phải là quên đi những gì ta không muốn nhớ? Có những điều ta càng muốn quên đi, cố quên đi, thì lại càng nhớ đậm hơn, nhớ lâu hơn? Lúc ấy ta chỉ càng làm cho tâm hồn ta khổ hơn mà thôi.

Điều mà nhiều người càng cố quên càng nhớ thêm, thông thường nhất là “một tình yêu đổ vỡ” hay “một người yêu bội bạc” hoặc “một thất bại trong đời”, một “mối nhục đau đớn”…

Kinh nghiệm cho thấy những cái làm khổ ta nhất chính là những thứ ta cố quên mà không sao quên được. Phải biết cách quên thì mới quên chúng được.

Tiến sĩ A.S.Burgess nêu ra vài điều trong cách “biết quên” để sống hạnh phúc hơn như sau đây:

Hãy vứt những điều muốn quên vào “thùng rác”

Tiến sĩ Burgess dẫn lời của tiến sĩ Michael Broder: “Khi bạn muốn quên điều gì đó mà bạn không hài lòng thì cách duy nhất là bạn nghĩ về chính mình trước khi điều đó xảy ra. Bạn thử nhớ lại khi điều đó chưa xảy ra, bạn còn là một con người tốt ra sao, vô tư ra sao, trong sáng ra sao v.v…

Bạn tìm lại vài người quen đã từng biết bạn lúc chưa xảy ra điều ấy. Hỏi họ nghĩ về bạn trước đó thế nào, đương nhiên họ sẽ bảo bạn: “Trước đó mày dễ thương (hoặc trong sáng, tử tế…) chứ đâu có gì!”.

Bà Burgess nhấn mạnh: “Bạn hãy nhớ về mình trước khi điều tệ hại nào đó xảy ra với bạn, bạn sẽ thấy quả thật điều đó như rác rưởi. Không vất vào thùng rác còn để làm gì”? Một khi đã vất vào thùng rác rồi thì ta rất dễ quên thứ rác rưởi ấy đi.

Biết chấp nhận

Cũng theo tiến sĩ Burgess, bạn sống ở đời cũng tựa như đi thuyền trên dòng sông. Làm sao ngăn cản được sóng đập vào thuyền? Ta phải lướt trên sóng mà đi tới chứ!

Trên dòng đời cũng vậy, làm sao ngăn được những điều xấu xa, những cái tệ hại đập vào ta. Ta phải lướt (tức quên) chúng mà tiến tới chứ? Càng lướt mạnh càng tiến nhanh.

Vì vậy kẻ càng “biết quên” càng tiến nhanh trên dòng đời hạnh phúc. Kẻ nào cứ chần chừ sợ sông, ngại sống, nhớ tới các con sông cũ thì càng nhụt lòng không đi tới được trong hạnh phúc. Vậy hãy coi những gì bạn muốn quên là sóng bạc mạn thuyền, hãy lướt trên chúng mà đi…

Cố tạo nên những điều đáng nhớ tốt đẹp

Khi bạn quên đi được những điều bực bội, đớn đau, nhục nhã… thì tâm hồn thường trở nên trống trải. Những lúc ấy rất dễ bị cái xấu, cái đau khác ùa vào. Bạn phải tạo nên những điều tốt đẹp, đáng yêu, tử tế… để lấp vào chỗ những điều xấu mà bạn đã quên.

Lấy một thí dụ rất thông thường: Khi một cô gái đã tìm cách quên được một người phụ tình, thì lúc ấy tâm hồn cô thường trống vắng, u buồn. Nếu không có một hoạt động tốt đẹp gì để làm (như chơi nhạc, chơi thể thao, đi du lịch…) thì bạn gái ấy rất dễ nhớ lại người xưa, hoặc trở nên thất tình thờ thẫn.

Chính vì vậy mà ta thường thấy một số người sau khi cố quên được một đớn đau nào đó thì dấn thân vào các công tác từ thiện, giúp đỡ. Nói chung “biết quên” để sống hạnh phúc hơn bao giờ cũng có ý nghĩa hơn là cứ nhớ quá nhiều những điều không đáng nhớ.

Theo Phụ nữ VN

Học cách để gặp may mắn

Trên thế giới có 3 loại người: người may mắn, người xui xẻo và bình thường. Ai cũng muốn là người may mắn, nhưng không phải ai cũng được như thế. Nhưng nếu biết cách, bạn sẽ là người may mắn.

GS Richard Wiseman, ĐH Hertfordshire (Anh) đã làm một cuộc nghiên cứu cực kì công phu trên 400 người từ 18-84 tuổi trong suốt hơn 10 năm, để tìm hiểu về quy luật may mắn của con người.

Qua nghiên cứu này, ông đã rút ra được khá nhiều điều lý thú và hữu ích cho tất cả mọi người muốn mình trở nên may mắn hơn.

Cuộc sống là một trò chơi tìm kiếm

Trong một cuộc thí nghiệm, GS Wiseman đưa cho người may mắn và xui xẻo 2 tờ báo và hỏi họ: “Hãy tìm cho tôi có bao nhiêu tấm hình trong tờ báo này?” Người xui xẻo mất 2 phút, trong khi người may mắn chỉ mất có vài giây. Tại sao lại như vậy?

Vì ở ngay trang 2 của tờ báo có một dòng chú thích: “Đừng tìm nữa, tờ báo này có 43 tấm hình”. Cuộc thí nghiệm được làm lại nhiều lần và người xui xẻo chẳng bao giờ nhìn ra dòng chữ ấy.

Bài học rút ra là: người xui xẻo đã bỏ lỡ cơ hội vì họ quá bận rộn, quá tập trung vào những gì đang làm. Trong khi đó, người may mắn luôn biết nhận ra những gì khác biệt hơn là những gì họ tìm kiếm.

May mắn thường gõ cửa những người luôn sáng tạo và luôn biết cách làm mới mình, làm mới môi trường xung quanh mình.

Nếu ví sự may mắn là trái táo và môi trường quanh bạn là một vườn táo. Hàng ngày, bạn chỉ cứ hái mãi ở một vườn, càng ngày bạn sẽ càng khó tìm thấy, vì táo ít đi từng ngày.

Nhưng nếu bạn sang một vườn táo mới, xác suất hái được táo của bạn sẽ tăng lên đột ngột. Đó chính là sự may mắn!

Biết là mình may mắn

Sở dĩ GS Wiseman chia ra làm hai loại người: may mắn và không may mắn vì… chính họ đã tự nhận mình là như vậy. Cùng một sự việc, người may mắn và xui xẻo có thể nhìn dưới 2 khía cạnh khác hẳn nhau.

Cũng như một đội tuyển tham dự Olympic vậy, năm nay họ thi đấu chỉ đoạt huy chương đồng, sang năm, họ tập luyện chăm chỉ hơn và rồi đạt huy chương bạc. Nhưng bạn hãy thử đoán xem, lúc nào họ vui hơn?

Khi đoạt huy chương bạc, họ cảm thấy xui xẻo vì chỉ còn một chút nữa thôi là họ có thể làm được điều tốt nhất. Còn khi chỉ đoạt huy chương đồng, họ lại thấy may mắn, vì nếu họ không cố gắng dù chỉ là một chút nữa thôi thì họ đã không có gì cả.

Các nhà nghiên cứu gọi đây là hiện tượng suy nghĩ “phản thực” (counter-factual). Những người may mắn là người biết biến sự xui xẻo thành cảm giác may mắn.

Trong một thí nghiệm khác, GS Wiseman đặt ra trường hợp rằng: một ngày bạn vào nhà băng, thế rồi bất chợt bọn cướp xuất hiện, chúng bắn bừa một viên đạn thế nào lại trúng vào vai bạn. Quan điểm của người xui xẻo là: “Ôi trời, sao tôi xui xẻo đến thế. Đến nhà băng ngày nào không đến, lại đến đúng ngày có cướp viếng, đã thế lại bị tai bay đạn lạc”.

Trong khi đó, quan điểm của người may mắn là: “Ôi may quá! Đạn chỉ trúng vào vai mà không vào đầu mình”!

Chính quan điểm ấy giúp họ có một cuộc sống tràn đầy tự tin và hy vọng. Họ luôn lạc quan ngay cả khi khó khăn nhất.

Luyện để trở thành người may mắn

Mục đích của nghiên cứu này là rút ra những kinh nghiệm và thói quen có thể giúp chúng ta tìm thấy nhiều sự may mắn hơn.

GS Wiseman tổ chức một cuộc trao đổi giữa hai nhóm người. Những người may mắn sẽ nói về cách họ suy nghĩ, cảm nhận về cuộc sống, cách họ tìm kiếm may mắn, phá vỡ các thói quen và giải quyết những xui xẻo.

Những người xui xẻo được giao nhiệm vụ là hãy thay đổi một số thói quen, lối sống. Sau đó chỉ một tháng, những kết quả báo lại thật bất ngờ: 80% số người xui xẻo đã cảm thấy sống tốt hơn, vui vẻ hơn và may mắn hơn.

Piper, một người thuộc nhóm xui xẻo nói: “Tôi đã tự lập ra một số sở thích và thói quen bất chấp những hạn chế của mình. Ví dụ như vào các sáng thứ 7, tôi rất muốn đi câu, vì vướng chuyện học lại thôi.

Nhưng lúc đó, tôi vẫn cứ đi câu bất chấp vẫn còn một đống bài ở nhà. Trong khi câu cá, chúng tôi đã trao đổi cùng nhau về bài luận, tôi đã nhận ra khá nhiều điều lý thú và tôi đã có một bài luận điểm A”.

Alesadra nói: “Tuần trước, tôi thấy có một cái váy rất đẹp, nhưng không mua. Hôm sau tôi quay lại để mua thì người ta đã bán mất. Nếu là trước đây, tôi sẽ thất vọng, buồn rầu mà đi về. Nhưng sau khi đi một vòng, tôi lại tìm được một cái khác đẹp hơn và còn rẻ hơn thế. Thật là may mắn”!

Có lẽ, may mắn hay xui xẻo cũng chỉ là một khái niệm trìu tượng và do quan điểm của mỗi chúng ta. Vậy là bài học rút ra ở đây thật sự chẳng có gì cao siêu cả.

Nếu bạn muốn là người may mắn, hãy tự xếp hạng mình là người “số đỏ”. Hãy luôn suy nghĩ tích cực, rằng những may mắn đến với bạn là do bạn xứng đáng được hưởng, còn những xui xẻo chẳng qua là những thử thách giúp chúng ta cứng cỏi hơn mà thôi.

Hãy nhớ rằng: “Khi một cánh cửa sập lại với bạn, chắc chắn sẽ có 5, 7 cánh cửa khác trải thảm đỏ đón bạn.

Nguồn: http://cuocsongso.com

‘Tán’ phụ nữ đẹp không có lợi cho não

Các nhà tâm lý học Hà Lan vừa chứng minh rằng tán gẫu với phụ nữ quyến rũ khiến khả năng tư duy của nam giới giảm, dù cuộc trò chuyện chỉ diễn ra trong vài phút.


Ảnh minh họa của Daily Mail


Daily Mail cho biết, các nhà tâm lý của Đại học Radboud (Hà Lan) mời 40 sinh viên nam tham gia một thí nghiệm nhưng không thông báo mục đích. Họ yêu cầu tình nguyện viên thực hiện một bài kiểm tra trí nhớ rồi tán gẫu với vài người khác (trong đó có một số cô gái đẹp). Các chuyên gia nói rằng tình nguyện viên phải cố gắng gây ấn tượng với người đối thoại. Tất cả cuộc trò chuyện chỉ diễn ra trong 7 phút. Sau đó các sinh viên làm lại bài kiểm tra trí nhớ.

Kết quả cho thấy, thời gian làm bài của những anh chàng nói chuyện với các cô gái đẹp tăng đáng kể so với lần trước. Bên cạnh đó mức độ chính xác và điểm của họ cũng thấp hơn. Sau khi phỏng vấn tình nguyện viên, các chuyên gia nhận thấy ấn tượng về cô gái càng mạnh thì mức độ chính xác trong quá trình làm bài của sinh viên nam càng giảm.

Nhóm nghiên cứu cho rằng những anh chàng đạt điểm kém hơn lần trước đều đã “vắt kiệt” khả năng tư duy của não để cố gây ấn tượng với những cô gái đẹp. Vì thế mà não của họ trở nên mệt mỏi khi thực hiện những công việc khác.

Khi thí nghiệm được lặp lại với một nhóm sinh viên nữ, nhóm nghiên cứu nhận thấy kết quả làm bài kiểm tra trí nhớ của họ không thay đổi sau hai lần, kể cả khi họ nói chuyện với những anh chàng điển trai hay những cô gái xinh đẹp.

Tiến sĩ George Fieldman, trưởng nhóm nghiên cứu, cho rằng nam giới được “lập trình” để nghĩ tới việc phát tán bộ gene của họ vào mọi thời điểm.

“Khi đàn ông gặp phụ nữ hấp dẫn, bản năng duy trì nòi giống trong họ sẽ trỗi dậy. Vì thế não của họ luôn hoạt động hết công suất để gây ấn tượng với người đẹp”, ông phát biểu với Daily Mail.

Nguồn: http://www.vnexpress.net

Tàu Apollo trở về an toàn nhờ một cậu bé

Ngày 23/7/1969, tàu Apollo 11 quay về trái đất sau chuyến đổ bộ đầu tiên lên mặt trăng và gặp sự cố hy hữu mà chỉ có một đứa trẻ mới giải quyết được.

- 10 điều thú vị trong cuộc đổ bộ mặt trăng

Ảnh cậu bé Greg Force trên một tờ báo vào năm 1969. – Ảnh: CNN


Vào khoảng 22h ngày 23/7, cậu bé Greg Force, 10 tuổi, ở nhà cùng mẹ và ba người anh em trên đảo Guam thuộc quần đảo Mariana. Cha cậu, Charles Force, là giám đốc của trạm theo dõi vật thể lạ bằng radar và sóng radio. Trạm trên đảo Guam có vai trò quan trọng đối với chuyến bay của tàu Apollo 11. Một cần ăng-ten công suất lớn tại trạm giúp Cơ quan Hàng không vũ trụ Mỹ (NASA) liên lạc với tàu trong suốt cuộc hành trình tới mặt trăng và trở về. Thế nhưng trong đêm 23/7, một bộ phận của ăng-ten hỏng khiến nó trở nên gần như vô dụng.

Để thay thế bộ phận hỏng, người ta chỉ cần tháo dỡ toàn bộ ăng-ten, song trong đêm tàu Apollo 11 trở về trái đất trạm của Force không có thời gian để thực hiện thao tác đơn giản ấy. Vì thế ông nảy ra một sáng kiến: ăng-ten có thể hoạt động bình thường nếu ông bôi mỡ công nghiệp xung quanh bộ phận hỏng. Vấn đề là không có ai ở trạm sở hữu cánh tay đủ nhỏ để có thể luồn qua chiếc lỗ có đường kính hơn 6 cm và bôi mỡ vào bộ phận kia.

Greg được cha gọi tới trạm để cứu giàn ăng-ten. Force cử một nhân viên tới nhà để đón Greg. Ngay khi tới trạm, cậu bé thò tay vào trong chiếc lỗ nhỏ xíu để bôi mỡ.

Nhà du hành Neil Armstrong gặp gia đình Force trong chuyến thăm trạm của NASA trên đảo Guam vào năm 1969. –  Ảnh: CNN


Vào lúc ấy Greg không nghĩ rằng ông đã làm được việc việc liên quan tới vận mệnh của ba phi hành gia. Tới tận bây giờ, ông vẫn tỏ ra khiêm tốn về hành động ấy.

“Tôi chỉ thò tay qua lỗ của ăngten và bôi mỡ lên một bộ phận nào đó theo hướng dẫn của bố. Chỉ thế thôi mà”, ông nói.

Nhưng nếu Greg không có mặt ở giàn ăngten vào lúc tàu Apollo 11 rơi xuống Thái Bình Dương, NASA sẽ không thể liên lạc với nhóm phi hành gia trước khi tàu chạm nước và tính mạng của họ sẽ gặp nguy hiểm.

“Theo như tôi hiểu thì đó chưa phải là tình thế mang tính sinh tử. Bố tôi chỉ nói việc ấy rất quan trọng và chỉ có tôi làm được”, Greg kể.

Hành động của Greg thu hút sự chú ý của giới truyền thông và cả ba phi hành gia. Họ cho rằng Greg chỉ là phần nhỏ nhưng rất quan trọng trong câu chuyện về chuyến bay lịch sử của Apollo 11. Thậm chí ông còn nhận được thư cảm ơn của nhà du hành Neil Armstrong. Hai người từng gặp nhau khi Armstrong thực hiện một chuyến đi tới các trạm theo dõi của NASA để cảm ơn đóng góp của họ đối với chuyến đi.

Greg Force ngày nay. – Ảnh: CNN

Giống như nhiều đứa trẻ được sinh ra trong kỷ nguyên của tàu Apollo, Greg từng mơ ước trở thành phi hành gia. Ông thường xuyên tới cơ quan của cha để nghe những cuộc hội thoại giữa quan chức NASA với các nhà du hành.

Greo vẫn theo đuổi mơ ước sau khi tốt nghiệp đại học với tấm bằng cử nhân vật lý. Thật không may, ông không thể vượt qua cuộc kiểm tra thị lực khi đăng ký dự tuyển vào chương trình nghiên cứu không gian vì ông mắc chứng mù màu. Thất bại ấy không làm lung lay niềm khát khao khám phá bầu trời của Greg. Ông học lái máy bay để chinh phục không gian theo cách khác và hiện giờ đã có bằng phi công. Giờ đây, tuy bận rộn với công việc điều hành một trường dạy thể dục, ông vẫn theo dõi những chương trình không gian của NASA.

“Tôi tự hào vì mình là một phần nhỏ trong câu chuyện về hành trình chinh phục mặt trăng của tàu Apollo 11”, ông bày tỏ.

Nguồn: http://vnexpress.net

Cậu bé được phát hiện ung thư nhờ… chụp ảnh

Mua được chiếc điện thoại chụp ảnh mới, mẹ bé Thomas Hale lôi con ra để chụp thử, không ngờ, những biểu hiện lạ trên ảnh đã giúp gia đình phát hiện ra căn bệnh ung thư hiếm gặp của bé.

Vết lóe sáng trên bức ảnh cho thấy trong mắt bé có những tế bào nhạy sáng, mà nhìn tận mặt không thể thấy được.

Chị Elizabeth, 32 tuổi, người Anh, nói: “Trước kia nếu nhìn vào thằng bé, bạn sẽ chẳng thấy điều gì bất thường cả. Mắt cháu nhìn tốt và bé vẫn là đứa trẻ 8 tháng tuổi hay cười, hạnh phúc như những đứa trẻ khác”.

Ngày 4/5 vừa qua, chị mua chiếc điện thoại chụp ảnh mới và đi vòng vòng quanh nhà để thử chụp tụi trẻ.

“Bức đầu tiên của Thomas trông có vẻ bất thường nên tôi đã chụp thêm vài cái, và mắt của bé trong các bức ảnh này đều trông rất khác”.

Có lẽ bức ảnh này đã cứu sống bé Thomas Hale. – Ảnh: DailyMail


Sau khi hỏi ý kiến chị gái là một hộ lý, Elizabeth và chồng đưa con trai tới bác sĩ tư, người khuyên họ đến bác sĩ mắt ở Bệnh viện Hoàng gia Huddersfield.

Bác sĩ xác nhận Thomas mắc một chứng ung thư mắt hiếm gặp có tên gọi retinoblastoma – căn bệnh ảnh hưởng đến khoảng 50 trẻ em dưới 5 tuổi ở nước này mỗi năm.

Một khối u trong mắt trái cậu bé đã phản xạ ánh sáng lên camera, trong khi ở mắt phải có đến 3 khối như vậy.

Từ sau lần chẩn đoán này, 3 tuần một lần, gia đình phải đưa bé đến bệnh viện trẻ em Birmingham để điều trị laser và đến bệnh viện St Jame ở Leeds điều trị hóa chất.

Cậu bé đã đáp ứng tốt với thuốc và đang tiến triển. Bé sẽ tiếp tục được kiểm tra 3 tuần một lần cho đến tận khi 5 tuổi.

Cha mẹ mé giờ đây rất vui mừng vì sự may mắn này. “Nhiều người khác chụp ảnh và chỉ nghĩ đó là trục trặc ở máy ảnh, đặc biệt với chiếc máy ảnh điện thoại. Tôi tự hỏi điều gì xảy ra nếu mình không mua chiếc điện thoại mới”, Elizabeth tâm sự.

Nếu không có bức ảnh đầu tiên này, có thể còn rất lâu gia đình mới phát hiện ra khối u.

Bệnh Retinoblastoma có thể được điều trị khỏi nếu phát hiện sớm. Dấu hiệu bao gồm hiện tượng phản xạ ánh sáng ở mắt trong ảnh (giống như mắt mèo), hoặc mắt đen trên bức ảnh, mắt nhìn lệch hoặc có biểu hiện mờ.

Nguồn: http://www.vnexpress.net