Nhẫn

Nhịn được cái tức một lúc, tránh được mối lo trăm ngày…

Muốn hoà thuận trên dưới, nhẫn nhịn đứng hàng đầu

Cái gốc trăm nết, nết nhẫn nhịn là cao

Cha con nhẫn nhịn nhau, vẹn toàn đạo lý

Vợ chồng nhẫn nhịn nhau, con cái khỏi bơ vơ

Anh em nhẫn nhịn nhau, trong nhà thường yên ấm

Bạn bè nhẫn nhịn nhau, tình nghĩa chẳng phai mờ

Tự mình nhẫn nhịn được, ai ai cũng mến yêu

Người mà chưa biết nhẫn, chưa phải là người hay


(Sưu tầm)

Bí quyết

Tôi lấy chồng đã gần 40 năm. Tuổi tác làm cho Scott đẫy đà hơn. Từng là vận động viên marathon, giờ anh ấy chỉ có thể chậm rãi đi trong hành lang bệnh viện. Mái tóc anh thưa dần, lưng đã hơi còng xuống vì những năm tháng lao động vất vả. Thế nhưng ánh mắt vừa dịu dàng vừa sôi nổi của Scott vẫn khiến tôi muốn kéo anh chạy ùa ra đồng cỏ, hệt như thủa chúng tôi còn trẻ.

Khi người xung quanh hỏi tôi: “Điều gì khiến cho tình yêu của bạn kéo dài mãi mãi?”, tôi thầm điểm qua trong óc những lý do như sự ràng buộc, cùng chia sẻ những mối quan tâm, không ích kỷ… Còn gì nữa nhỉ? Vui nhộn, ngạc nhiên. Thỉnh thoảng chúng tôi quay lại cái thời trẻ trung nghịch ngợm. Mới hôm qua, trong siêu thị, khách mua hàng tròn mắt khi thấy hai ông bà già (chúng tôi tự cho mình là như vậy) hùng hổ mua hàng như ăn cướp. Chẳng là chúng tôi chia đôi danh sách những món cần mua và cá độ xem ai mua xong trước. Scott giành được giải thưởng là một cây kem. Nhưng mới ăn được mấy miếng thì bị bể mánh: “Ông già” láu cá đã đẩy xe tới chỗ khuất và nhờ mấy cô bán hàng trong siêu thị lựa hàng giùm.

Tôi yêu Scott vì lúc nào anh cũng tặng tôi những điều ngạc nhiên. Ngày sinh nhật tôi năm nọ, vừa bước chân về nhà tôi nhìn thấy mẩu giấy dán trên cửa ra vào. “Có tin nhắn quan trọng trong ngăn kéo bàn trang điểm của em. Hôn em”. Mảnh giấy trong ngăn kéo viết: “Anh vội đi. Em nhớ mở tủ quần áo ngay kẻo hư hết đồ. Chìa khóa giấu dưới thảm chùi chân trong bếp”. Lo lắng không hiểu đã xảy ra chuyện gì, tôi hớt hãi tra khóa mở tủ. Scott! Diện một bộ đồ mới cứng, mồ hôi đầm đìa như tắm, chồng tôi đứng trong tủ, một tay cầm bó hoa tay kia cầm một cái ấm đun nước điện làm quà!

Giữa chúng tôi có sự hiểu biết. Tôi chẳng phàn nàn nếu thỉnh thoảng sau những trận bóng rổ, đám đàn ông rủ nhau làm vài vại bia. Anh cũng hiểu tại sao mỗi năm một lần, tôi giao con cái nhà cửa cho anh cai quản vài ngày để vượt vài trăm cây số tới chỗ mấy bà chị gái… tán gẫu cho sướng miệng.

Ngoài việc cùng gánh vác những công việc gia đình, Scott cố chia sẻ với tôi cuộc sống tinh thần. Biết tôi thích tiểu thuyết tình cảm, Scott chịu khó tranh thủ những lúc ngồi trên máy bay giữa các chuyến công tác để đọc chúng. Tôi biết anh chỉ thích truyện trinh thám và rùng rợn thôi, nhưng anh đã ép mình đọc tiểu thuyết tình cảm để tôi có người giãi bày, để tôi không cảm thấy đơn độc.

Chúng tôi sẵn sàng tha thứ cho nhau. Anh không bao giờ cằn nhằn nếu tôi vì bực bội ở sở làm mà lỡ to tiếng ở nhà. Và khi anh thú thật là đã để thua lỗ trong khi dùng tiền tiết kiệm của chúng tôi để đầu tư chứng khoán, tôi ôm hôn anh và nói: “Kệ nó. Dù sao cũng chỉ là tiền thôi mà, anh yêu”.

Làm nghề bác sĩ, cảnh chết chóc hàng ngày có thể làm cho con tim người ta chai đi, nhưng điều này không xảy ra với Scott. Tuần trước, anh đi làm về với ánh mắt buồn rầu. Sau bữa cơm tối, để anh chơi với các con một lát rồi tôi mới kéo anh xuống bếp. Sau một thoáng im lặng, Scott giải thích lý do. Hôm nay, anh đã chứng kiến một người chồng đứng cạnh vợ đang hấp hối trên giường bệnh. Nhìn người chồng đau khổ vì bất lực, không thể cứu được vợ sau 40 năm chung sống, Scott cảm thấy bị dằn vặt. Nghe anh kể, tôi không cầm được nước mắt. Tôi khóc vì thương người đàn ông bất hạnh kia, tôi cũng khóc vì mừng rằng trái tim của người mà tôi yêu chưa hề nguội lạnh.

Nguồn: http://songdep.xitrum.net

Kỳ tích của người khiến chồng yêu thêm lần nữa

Bạn sẽ cảm thấy thế nào khi người mà bạn yêu quý nhất lại mắc chứng bệnh mất trí nhớ, và không thể nhớ ra bạn là ai? Joan Bolzan kể lại điều cô đã phải trải qua ngoài sức tưởng tượng. Cô không thể tìm lại ký ức cho người chồng của mình, nhưng bù lại, cô đã tìm lại tình yêu cho anh.

Joan Bolzan và chồng

“Hãy tưởng tượng, bỗng dưng một ngày, người chồng từng chung sống 25 năm với bạn bỗng dưng không còn biết bạn là ai. Tất cả quãng đời sống chung với nhau đều… biến mất. Vào ngày 14/12/2008, điều này đã xảy ra với tôi. Chồng tôi – Scott – đã trượt chân và ngã tại văn phòng của anh ấy vào lúc 7h sáng. Khi tỉnh dậy, anh đã bị chứng mất trí nhớ hiếm gặp. Sau tai nạn “đơn giản” đó, anh đã mất 46 năm trí nhớ của mình, bao gồm lịch sử thế giới, lũ trẻ, gia đình, và cả tôi. Ký ức cuộc sống vợ chồng, gia đình tôi đều bị xóa sạch.

Lúc đó tôi là trợ lý giám đốc marketing cho công ty của chồng – một công ty điều hành dịch vụ bay cá nhân, với cậu con trai 19 tuổi Grant, và con gái Taylor 16 tuổi. Chúng tôi sống ở Gilbert, Arizona. Scott là phi công chuyên nghiệp, và là chủ công ty Legendary Jets. Và bỗng nhiên, anh trở thành một người xa lạ, một người nhìn tôi bằng ánh mắt trống rỗng khi anh nằm viện, không một thoáng quen biết.

Vậy là, cùng lúc tôi gánh vác công việc của một người trông nom nhà cửa, một người nghiên cứu về y học, chủ tịch của công ty gia đình, chủ hộ gia đình. Tôi nghĩ rằng chuyện này sẽ không kéo dài lâu, bác sĩ cho rằng trí nhớ của chồng tôi sẽ phục hồi trong vài tuần. Và tôi đã cố gắng sống hết ngày này qua ngày khác, hy vọng vào điều đó.

 

Khi Scott đỡ đau đầu hơn, chúng tôi có thể xem tivi. Chỉ một chương trình cũng có thể khiến anh nghĩ ra tràng dài câu hỏi không có điểm dừng. Anh có thể hỏi những câu như: Tại sao mọi người lại mặc áo khoác và trông có vẻ lạnh, trong khi chúng ta chỉ mặc áo mỏng và không có tuyết rơi? Tại sao mọi người lại nghe và ăn mặc khác với chúng ta? Bang Arizona rộng lớn đến đâu? Mỹ lớn tới mức nào? Thế giới ra sao?

Rất nhiều lần những câu hỏi này đã giúp chồng tôi hình dung lại cuộc sống mà chúng tôi từng gắn bó và chia sẻ. Tôi giải thích cho Scott về thiên nhiên, về khí hậu, Giáng sinh và tôn giáo, truyền thống. Tôi cũng không dám chắc là Scott hiểu những điều tôi giải thích. Tôi chợt nhận ra rằng Scott không thể cùng lúc lĩnh hội tất thảy mọi thứ. Đã có lúc, sự quá tải đó khiến cho Scott buồn phát khóc vì anh nhận ra rằng có quá nhiều thứ mà anh không thể biết.

Tôi thôi hỏi anh rằng “anh có nhớ ra điều gì không?”. Thật sự là quá khó để có thể nhìn sâu vào đôi mắt đau khổ của anh vì anh đã không còn biết về những thứ mà trước kia anh rất thông thạo.

Lũ trẻ và tôi đành từ bỏ phương châm “đánh nhanh thắng nhanh”, vì Scott trở nên “quá tải” và buồn rầu vì không thể nhớ ra mọi việc ngay lập tức. Chúng tôi chỉ còn cách cố gắng kể lại những câu chuyện, và lấp đầy các khoảng trống trong ký ức của anh. Điều đó giống như chơi ghép hình, trong đó mỗi miếng ghép là một mảnh ký ức, những dữ liệu lịch sử, hoặc ký ức của bản thân.

 

 

Một tháng qua đi, Scott không thể nhớ được bất cứ điều gì trong cuộc đời anh. Tôi không còn hỏi anh mỗi sáng rằng “Có nhớ lại được gì không?”, bởi câu trả lời sau đó là một tiếng “không” cùng với gương mặt sầu thảm, nặng nề của anh khiến tôi tổn thương ghê gớm. Tôi không muốn anh nghĩ rằng anh khiến tôi buồn vì không thể nhớ ra điều gì. Nỗi đau của anh hiện rõ…

Một tháng rưỡi sau tai nạn, bạn của tôi đặt ra vô vàn câu hỏi. Đại loại như: “Nếu anh ấy không thể nhớ lại điều gì, bạn có thể kể lại một chân dung khác về mình”. Một người khác lại nói “Bạn có một cơ hội rất tốt này. Sau 24 năm cưới nhau, giờ đây bạn có thể lập trình cho anh ấy”. Nhưng bạn tôi lại hỏi: “Trời ạ, nếu như anh ấy không thể yêu bạn thêm lần nữa thì sao?”

Câu nói đó từng thoáng qua đầu tôi chốc lát, nhưng khi nghe bạn tôi nói như vậy, tôi thấy chao đảo. Tôi đã khóc rất nhiều. Nếu như anh ấy không còn muốn tôi nữa thì sao? Nếu như anh ấy muốn sống một mình và khám phá cuộc sống trong đó không có tôi thì sao?Những điều này chỉ xảy ra trong phim ảnh, chứ không thể có trong cuộc sống của tôi.

Tôi nhớ lại những kỷ niệm cũ, khi hai đứa gặp nhau. Anh – một người đàn ông cao to vạm vỡ, hấp dẫn với vẻ lịch lãm nam tính đã chiếm trọn trái tim tôi. Đối với thế giới này, anh chỉ là  một người đàn ông bình thường, ít nói, mạnh mẽ, nhưng với tôi, anh là tất cả những gì mà tôi mong muốn ở một người đàn ông trong cuộc đời.

Chúng tôi chỉ còn cách dành thời gian cho nhau, cùng ăn, cùng xem phim và các chương trình mà anh từng yêu thích. Tôi nói với anh về những bộ phim ngớ ngẩn có tác dụng thế nào trong gia đình mình. Chúng tôi cười khi ăn lại những món “mới” mà anh không nhớ ra. Chúng tôi cùng cười, cùng khóc khi anh cố gắng nhớ lại xem mình là ai.

Không một chút gì thuộc về quá khứ quay trở lại trong anh. Chúng tôi hiểu rằng anh đã quên thật sự, quên hoàn toàn. Anh cần biết nhiều hơn về thế giới, và tôi cho rằng điều có tầm quan trọng sống còn đối với mối quan hệ giữa chúng tôi là chia sẻ với anh về bản thân tôi, về những cảm xúc mà tôi từng trải qua trong quá khứ, và những suy nghĩ về việc làm thế nào chúng tôi cùng vượt qua được khoảng thời gian khó khăn này.

Tôi muốn lấp đầy những khoảng ký ức bị mất đi của anh, cùng lúc khắc họa lại tình yêu bền chặt của cả hai, cũng như chân dung một người cha vị tha lạ thường mà anh từng như thế. Trong suốt quãng thời gian đó, tôi đã khắc tạc trong anh để anh hiểu rằng tôi yêu anh đến nhường nào, và anh đã nhận ra “tình yêu” là gì. Tôi không tin là tôi đang lập trình lại tình yêu mà anh từng dành cho tôi trở lại với trái tim anh. Tôi chỉ tin rằng, bằng cách giúp anh hình dung ra vì sao anh từng yêu tôi, và điều đó đã khiến tôi luôn yêu anh, ủng hộ anh với bản năng thuần khiết nhất của mình. Trái tim anh đã nhớ lại những gì mà trí não anh đã bỏ quên.

Tháng 7/2009, các bác sĩ nói rằng thái dương và thùy não trước của Scott không có máu lưu thông, trong khi đó là những nơi được cho là lưu giữ các ký ức lâu dài của con người. Rất ít hy vọng là ký ức của anh sẽ quay về. Đó là thời điểm vô cùng quan trọng để Scott chấp nhận rằng anh cần phải sống cho tương lai, vì anh không thể tìm lại được quá khứ.

Chúng tôi vẫn tìm kiếm câu trả lời. Vẫn có những ngày Scott khổ sở với việc đi tìm lại bản thân và đối mặt với ký ức trống rỗng. Nhưng anh nói với tôi mỗi ngày rằng anh yêu tôi và yêu tôi nhiều hơn, nhiều hơn nữa, và anh hạnh phúc khi có tôi ở bên. Trong khi anh đã thay đổi rất nhiều cũng như chúng ta qua từng năm tháng, tôi hạnh phúc là người đàn ông mà tôi đã yêu suốt 30 năm qua vẫn ở bên mình. Để có được anh và ở bên anh từ lúc này cho tới mãi về sau, trong những lúc vui hay buồn, lúc nghèo hay giàu, lúc ốm đau cũng như khỏe mạnh, để yêu thương và che chở; từ lúc này cho tới khi cái chết chia lìa chúng tôi”.

 

Nguồn: http://vietnamnet.vn

Người bán vé số “chê” 6,6 tỉ đồng

Bán thiếu “bằng miệng” 20 tờ vé số cho một khách quen, đến khi số vé này trúng giải lên tới 6,6 tỉ đồng, người bán vé số nghèo vẫn giao đủ số vé cho người trúng.

Câu chuyện người bán vé số “đổi” 6,6 tỉ đồng (giá trị của 10 tờ vé trúng) lấy 200.000 đồng, rồi người trúng số tặng lại nguyên tờ vé trúng đến nay vẫn là đề tài bàn tán xôn xao của người dân thị trấn Bến Lức (H.Bến Lức, Long An) bởi cả 2 nhân vật chính đều khá nghèo: vợ chồng chị Lành vé số quê ở huyện Hồng Ngự (Đồng Tháp), không có cục đất chọi chim nên dắt díu nhau lên Bến Lức thuê nhà trọ rồi đi bán vé số mưu sinh; người trúng số cũng nghèo, có “thâm niên chạy ba gác 25 năm”.


Chị “Lành vé số” và anh Tuấn – Ảnh: Nguyệt Thanh

Tỉ phú bất ngờ

Chiều 15/11, đang hì hục vác mấy thanh sắt để giao cho khách hàng, chuông điện thoại của bác tài lái xe ba gác Đỗ Ngọc Tuấn (41 tuổi, ngụ khu phố 2, đường Bà Chánh Thâu, thị trấn Bến Lức) reo vang. Thấy màn hình hiện tên “Lành vé số”, anh Tuấn bấm nghe, trong bụng thầm nghĩ chắc người bán vé số gọi đòi nợ 20 tờ vé số mà anh mua thiếu. Đầu dây bên kia là giọng nữ hơi run run: “Anh cầm 200.000 đồng tới quán cà phê Cây Mai trả cho tui đi. Mấy tờ anh mua thiếu trúng độc đắc rồi nè”. “Thôi đừng có xạo. Đang kẹt tiền phải không? Để giao hàng xong tui lấy tiền người ta rồi đem lại trả”, dứt lời anh Tuấn tắt máy, tiếp tục vác cho hết đống sắt đang chất trên xe.

Khi nhận tiền công của khách hàng, anh Tuấn chạy xe tới quán Cây Mai để trả tiền cho Lành vé số (Phạm Thị Lành, 29 tuổi). Thấy ông chủ quán Cây Mai và nhiều người khác đang xôn xao, anh Tuấn còn tưởng cô bán vé số và mọi người đùa dai. Vừa ngồi xuống bàn, chị Lành tay run run mở cái túi nhỏ lấy ra xấp vé số đài Bến Tre giao cho anh Tuấn: “Anh cầm đi, lốc này có 10 tờ số đuôi 07 trúng hết rồi. Có 4 tờ trúng đặc biệt, còn lại là giải an ủi”. Dãy số 191207 trên tờ vé số trùng khít với con số ở giải đặc biệt trên cuốn sổ dò. Vẫn không tin vào mắt mình, anh Tuấn run run bấm điện thoại nhắn tin dò qua tổng đài. Tin nhắn kết quả sau đó vẫn là dãy số 191207. Rút ngay một tờ vé trúng kèm 200.000 đồng, anh Tuấn đưa cho Lành: “Tôi trả nợ cho cô, tặng cô một tờ để làm vốn”…

Chúng tôi tìm tới nhà anh Tuấn, thấy cảnh thợ hồ đang xây dựng lại căn nhà mới trên nền cũ để gia đình đón tết, còn anh đang chạy xe ba gác giao hàng. Một lúc sau anh Tuấn về. Cười rất tươi, anh cho biết trong một giây biến thành tỉ phú, anh vẫn là một người lao động bình thường, vẫn phải chạy ba gác vì đó là nghề nghiệp. “Hồi nhận mấy tờ vé trúng, tôi còn nói với cổ rằng nếu cổ không muốn đưa thì tôi cũng không làm gì được. Tôi nghe mấy người rành luật nói giao dịch này chưa hoàn thành, cổ có giữ lại tôi cũng không làm gì được. Mà nói thiệt, cô Lành không nói vợ chồng tôi cũng không biết”, anh Tuấn kể.

Chữ tín của “Lành vé số”

Mấy ngày qua, căn nhà nhỏ xíu rộng chưa đầy 30m2 của bà Phạm Thị Thèm (mẹ ruột chị Lành, 62 tuổi, ấp Long Hữu, xã Long Khánh A, H.Hồng Ngự, Đồng Tháp) đầy ắp tiếng cười. Ngoài tờ vé số được anh Tuấn “thưởng”, ngày hôm đó Lành cũng giữ cho mình một tờ và trúng đặc biệt. Sau khi đổi thưởng được gần 3 tỉ đồng (đã trừ thuế), hai vợ chồng Lành đem tiền về quê mua đất cất nhà cho người mẹ nghèo đang một nách nuôi 7 đứa cháu. Nhiều năm nay bà Thèm cùng các con là Hồ Văn Hiếu (sinh năm 1974), Hồ Văn Nguyên (sinh năm 1978) và Út Lành sống cùng căn nhà này.

Hai người anh trai cùng mẹ khác cha của Lành đều bất hạnh. Nhà nghèo, vợ anh Hiếu chịu không nổi nên bỏ đi. Năm 2009, anh dắt 3 đứa con lên Bến Lức ở trọ cùng vợ chồng Lành để đi bán vé số. Cuối năm 2010, anh Hiếu mất, 3 đứa con nhỏ phải gửi về cho bà Thèm nuôi. Vợ anh Nguyên cũng chê anh nghèo bỏ đi, anh nửa điên nửa tỉnh đang điều trị ở Bệnh viện tâm thần T.Ư 2 (Biên Hòa, Đồng Nai), 3 đứa cháu cũng giao hết cho bà nội. “Em đang tính qua tết về quê đưa mẹ và 6 đứa cháu lên đây theo nghiệp vé số. Không ngờ trời thương, giờ em cất nhà cho mẹ, tiền thì gửi ngân hàng để mẹ lấy lãi nuôi bầy cháu. Em mừng vì bây giờ mấy đưa cháu côi cút sẽ được đi học”, Lành nói, gương mặt lấp lánh hạnh phúc.

“Nhiều người nói nếu chị không giao vé số cho anh Tuấn cũng không ai làm gì chị, bây giờ nghĩ lại chị có tiếc không?” – chúng tôi hỏi. Cười hồn hậu, “Lành vé số” trả lời không cần suy nghĩ: “Hồi đó tới giờ tôi bán vé số bị ế, anh Tuấn mua ủng hộ dù không trúng vẫn trả tiền đầy đủ. Mấy tờ vé số này ảnh chưa trả tiền, trúng hay trật cũng là của ảnh, tôi mà không trả thì thiên hạ coi tôi ra gì nữa!”.

Bà Út Tèo – một đồng nghiệp bán vé số của chị Lành ở thị trấn Bến Lức – cho biết nhờ “uy tín” của “Lành vé số” mà thời gian qua những người bán vé số ở Bến Lức cũng “thơm lây”, lượng vé bán tăng hơn trước.

Nguồn: http://dantri.com.vn

CĐ22 – Bé gái 3 tuổi xả thân cứu em bị ong độc tấn công

Miệng kêu “Đạt ơi chạy đi em”, tay cô bé Đặng Ngọc Thanh Tâm ôm chặt cậu em chưa đầy tuổi vào lòng mặc cho bầy ong vây lấy đốt. Cháu tử vong trên đường đến bệnh viện, còn em trai chiều 27/12 đã qua cơn nguy kịch.

Sự viện xảy ra trưa 23/12, khiến chị Lê Thị Hồng Chi, mẹ của bé Tâm nghẹn ngào đứt quãng khi kể lại câu chuyện thương tâm đã cướp đi sinh mạng của đứa con gái ngoan.


Mẹ và bà của bé Tâm khóc hết nước mắt khi nhớ lại cảnh cô bé ôm lấy em trai trước bầy ong độc. Ảnh: Thiên Chương

“Như mọi hôm, do trong nhà nóng nực nên tôi mắc võng ở ngoài sân, dưới một gốc gây to để bé Đạt nằm ngủ rồi đưa con gái lớn đang học lớp 4 đến trường. Tôi chưa kịp dặn dò thì bé Tâm đã nói ‘Mẹ cứ đưa chị đi học đi, con ở nhà trông em’. Tôi đi khoảng 5 phút trở về thì chứng kiến cảnh tượng hãi hùng”, chị Tâm kể.

Nhìn thấy cảnh bầy ong đang bu vào hai con trẻ, chị Chi quẳng chiếc xe gắn máy chạy vào. Lúc đó, bé Tâm ôm chặt em, miệng la to “Đạt ơi chạy đi em”, mặc kệ bầy ong đốt liên tục vào thân mình.

“Tôi điếng hết cả người, một tay ôm hai con, một tay gỡ mấy con ong đang chui vào mớ tóc của Tâm. Lúc đó, con bé vẫn không than đau mà chỉ nói ‘Mẹ ơi, ong đánh con và em Đạt. Mẹ cứu em Đạt với’. Tôi ôm hai đứa chạy được chừng 10 mét thì bầy ong thôi không đuổi theo nữa”, người mẹ nức nở.
Nguyên nhân khiến tổ ong “lên cơn” sau đó được xác định một nhánh cây chúng làm tổ bị gió thổi gãy rơi xuống đất. Vị trí tổ ong cách giá võng chưa đầy 10 bước chân.

Cả bé Tâm và bé Đạt được đưa đến Bệnh viện Bà Rịa – Vũng Tàu cấp cứu ngay sau đó. Chẩn đoán ban đầu, các bác sĩ cho rằng bé Tâm không nguy kịch nên lưu lại bệnh viện, tuy nhiên đến 21h cháu có dấu hiệu co giật và yếu dần. Cả hai chị em được chuyển về Bệnh viện Nhi Đồng 2, TP HCM, song vừa đến bệnh viện thì cháu Tâm đã tắt thở.

Theo ghi nhận của phòng Cấp cứu, Bệnh viện Nhi Đồng 2, bé Tâm bị hơn 40 vết ong đốt, nhiều nhất là ở đầu và lưng. Bệnh nhân bị tử vong do suy đa cơ quan, máu bị nhiễm độc nặng. Bé được đưa về nhà trong đêm.


Nhờ chị che chở, bé Đạt đã được cứu sống. Ảnh: Thiên Chương

Người mẹ cho biết, trong 3 đứa con của chị, Tâm ngoan nhất. Dù chưa đủ tuổi đến trường nhưng bé luôn có ý thức giúp đỡ mẹ. Đặc biệt, bé rất thương em. Trưa nào hễ mẹ cho em lên võng là Tâm giành ru em ngủ.

“Hôm tai nạn, khi vào đến bệnh viện thị xã, Tâm vẫn còn dặn tôi ‘mẹ nhớ mua quần áo mới để tuần sau con đi đám cưới với ba mẹ nha’. Tôi gật đầu hứa với con. Thật không nhờ đó là những lời cuối”, lời kể của người mẹ khiến những người nuôi bệnh tại Bệnh viện Nhi Đồng 2 không cầm được nước mắt.
Ông xã về nhà lo hậu sự cho cô con gái nhỏ, niềm hy vọng của vợ chồng chị Chi giờ đây là cậu con trai chưa đầy một tuổi vẫn nằm phòng Hồi sức chống độc, Bệnh viện Nhi Đồng 2. Dù được chị che chắn, bé vẫn bị ong đốt gần 30 vết, trong đó có 10 vết ở mặt và đầu.

Chiều nay, theo thông tin từ bệnh viện, sau 2 ngày được lọc máu liên tục, bé Đạt đã tạm thời qua cơn nguy kịch.

“Tình trạng suy đa cơ quan nội tạng lúc nhập viện đã ổn định, các chức năng gan thận của bệnh nhi đã dần được bình phục. Khả năng hồi phục hoàn toàn là rất cao. Hiện bé đã có thể cai thở máy”, bác sĩ Võ Quốc Bảo, Trưởng khoa Hồi sức chống độc cho biết.
Nhận được thông tin từ bác sĩ, không chỉ mẹ Chi và bà của Đạt vui mừng, mà cả những người nuôi bệnh mấy ngày qua từng chia sẻ với gia đình bé Tâm cũng thở phào. Ai đó nói với nhau rằng “Có lẽ bé Tâm trên kia vẫn thầm che chở và phù hộ cho em”.

Tai nạn một lần nữa là lời cảnh báo cho phụ huynh phải cẩn trọng trong việc chăm sóc con cái. Theo lời của người nhà bé Tâm, từ mấy tháng nay họ biết trên cây có tổ ong độc nhưng chần chừ chưa kịp phá thì tai nạn đã xảy ra.

Nguồn: http://vnexpress.net

Người lớn đang kéo lùi trẻ con về giá trị cũ

Tốt nghiệp tiến sỹ  Vật lý tại Cộng hòa Pháp năm 2007, hiện là  giảng viên của Học viện Kỹ  thuật quân sự, nghề dạy học  đã cho tiến sĩ (TS) Nguyễn Thành Nam cơ hội làm thầy của nhiều  đối tượng người học, từ  học sinh tiểu học tới sinh viên đại học. Sau tất cả những trải nghiệm đó, anh nhận ra rằng: Người lớn thừa hưởng những giá trị cũ, niềm tin cũ và vì thế, họ kéo lùi trẻ con lại.


TS Nguyễn Thành Nam: “Các thầy các cô đã quá quen với ngôi cao của mình, sự  uy nghi đó ngăn cản thầy cô đối xử bình đẳng với học sinh”.

Trải qua môi trường giáo dục trong và ngoài nước, lại là  thầy của đủ các đối tượng học sinh, anh thấy vai trò người thầy ngày nay có thay đổi gì?

Thực ra, mọi sự  thay đổi của người thầy đều bắt đầu từ  sự thay đổi của học sinh.

Tôi nhìn thấy vấn đề lớn nhất hiện nay là trò thì thay đổi rất nhanh trong khi thầy chẳng chịu thay đổi gì cả.  Điều này cũng dễ hiểu bởi vì lớp già bị níu giữ bởi các giá trị cũ nên thường bị lạc hậu so với lớp trẻ.

Hãy nhìn vào lớp học trò bây giờ mà xem, ta sẽ thấy họ  rất khác với thầy cô của họ. Không chỉ có  vậy, lớp trẻ lại đang thay đổi rất nhanh khiến cho khoảng cách giữa thầy và trò mỗi ngày cứ toang hoác mãi ra.

Nói như GS Hồ  Ngọc Đại thì “trẻ em là đứa con của thời đại”, tức là trẻ em là tiên tiến nhất, trẻ em luôn đúng.

Lớp trẻ lại đang thay đổi rất nhanh khiến cho khoảng cách giữa thầy và trò mỗi ngày cứ toang hoác mãi ra.

Người lớn phải thay đổi theo trẻ em thì mới có thể “dạy”  được chúng. Trong mối quan hệ thầy trò, học sinh chính là động lực bắt người thầy phải thay đổi để có thể hòa hợp được với lớp trẻ mới lên.

Thế nhưng các thầy các cô đã quá quen với ngôi cao của mình, sự  uy nghi đó ngăn cản thầy cô đối xử bình đẳng với học sinh, họ vừa không muốn thay đổi, vừa không biết cách thay đổi để rút ngắn khoảng cách giữa thầy và trò.

Vậy khi đi dạy, anh thấy có khoảng cách như  thế nào với lớp trẻ  bây giờ?  

Có một tình thế  trớ trêu là trong lớp thì trò không biết nói gì với thầy (thầy độc thoại) còn ra ngoài cuộc sống thì thầy không biết nói gì với trò. Mà lỗi thì hẳn nhiên thuộc về thầy cô, thuộc về người lớn.

Tôi có thể cảm nhận khá tốt mọi điều nên luôn có ý  thức tiếp cận gần với bọn trẻ. Nhưng mà…vẫn xa cách lắm. Nhưng cái xa cách đáng nói nhất của trẻ em Việt Nam bây giờ là có vẻ nó bị người lớn kéo lùi chúng lại quá nhiều so với thế giới.

Những buổi đầu tiên tôi dạy ở ĐH, tôi độc thoại trên bảng và tìm mọi cách để kích hoạt các bạn trẻ lên. Và chúng vẫn không chịu tham gia ý kiến…Với những người thầy cũ cứ lên bảng giảng như thế, và chúng cứ ngồi im, không có khả năng động não, hoàn toàn thụ động.

Trẻ con Việt Nam đang bị phân hóa rất lớn. Phần lớn trẻ ở chỗ  tôi dạy từ nông thôn đi ra. Chúng bị kéo lùi lại với người lớn. Trong khi lớp học sinh khác  ở thành phố, ở nơi hiện đại chúng vươn ra thế giới mạnh hơn. Lớp trẻ bị kéo dãn về hai phía, chúng xa lạ với nhau. Tôi không hiểu điều này rồi sẽ gây ra vấn đề gì trong xã hội?   

Có một tình thế  trớ trêu là trong lớp thì trò không biết nói gì với thầy (thầy độc thoại) còn ra ngoài cuộc sống thì thầy không biết nói gì với trò. Mà lỗi thì hẳn nhiên thuộc về thầy cô, thuộc về người lớn.

Sự thay đổi nhìn thấy rõ ở các trường dân lập ở thành phố. Ở đó, giáo viên chạy hụt hơi theo phụ huynh. Phụ huynh thì chạy hụt hơi theo con cái của họ. Phụ huynh được đặt lên trên nhưng họ chưa đủ năng lực để thực hiện sự tự do của họ.

Phụ huynh yêu cầu nhà trường đủ thứ. Nhưng bi kịch là phụ  huynh không hiểu con của họ nốt. Họ cũng là người lớn và họ thừa hưởng những giá trị cũ.
Nhà trường phải  đáp ứng yêu cầu của khách hàng. Nhưng làm chương trình mới thì quá sức nên họ làm trường đẹp hơn. Nhưng thầy giáo, vẫn là của hệ thống cũ. Họ vừa phải áp một mô hình cũ, vừa phải đáp ứng những yêu cầu mới. Cực kỳ mệt mỏi.

Có chăng, chúng được học thêm một số môn: tiếng Anh, kỹ năng sống. Đây là kiểu thay đổi rất ngẫu hứng, tự phát, được chăng hay chớ. Dạy đến bao giờ cho hết kỹ năng sống vì nó không có một hệ thống nào cả.

Trong cuộc giằng co giữa học trò và người thầy, người thầy hiện nay dạy theo cách cũ, sống trong một xã hội cũ. Ở  những trường công lập người thầy vẫn giữ uy thế  của mình, học trò phải theo thầy.

Trẻ con, bạn dạy cái gì sẽ được cái đó. Công cuộc giáo dục này gian nan nhất là giáo dục lại người lớn. Vì họ không thừa nhận thì họ không dạy trẻ con như thế. Mà người lớn thì bị níu giữ bởi những giá trị cũ, niềm tin cũ.

HS Trường Tiểu học Đồng Phú 2, xã Đồng Phú, huyện Lục Nam, tỉnh Bắc Giang. Ảnh: Lê Anh Dũng

Phương pháp của anh sẽ gặp phải những phản  ứng khi phụ huynh chưa thay đổi?

Tôi đã từng gặp trường hợp như thế này. Khi tôi nói với một cô giáo: Khi cô cho đứa trẻ nối một phép tính và đáp số, nó có thể dùng bút vẽ, dùng thước để kẻ. Mục đích chính là xem đứa trẻ có xác định đúng phép tính này gắn với kết quả này hay không?

Nhưng khi cô cho em dùng thước điểm cao thì thực tế đã lệch ra khỏi mục tiêu môn học. Hơn nữa, các em đang ở lứa tuổi phải hoàn thiện giác quan, cơ bắp thì em dùng tay nên được khuyến khích vì em luyện  được sự khéo léo của đôi tay.

Tôi vừa nói, một phụ huynh đứng lên “phang” ngay: “Cái đó anh lên giáo dục mà ý kiến. Ở đây các thầy cô làm thế là đã quá tuyệt!”

Với khối phụ huynh như thế, tôi cũng chịu chết.  Cũng như cha mẹ thương con, thuê dịch vụ tặng quà Nô-en nhưng thực chất, làm như thế là giết chết ông già Nô-en trong tưởng tượng của đứa trẻ.

Với con trai tôi, tôi cho con viết thư cho ông già Nô-en. Con tin là có  ông già Nô-en. Con tôi đã viết cả một tập thư để gửi cho ông già Nô-en.

Mục đích của tôi là nuôi dưỡng trí tưởng tượng của con. Hai nữa là để con viết. Nếu yêu cầu trẻ con viết thì rất khó. Nhưng khi con chơi trò đó, con học xong có thể viết cả trang giấy mà không thấy mệt mỏi gì cả. Cách sống và ứng xử với trẻ con, không phải cứ theo tình thương là đúng, mà phải biết.

Nhưng thực sự tôi nghe những điều anh nói chỉ phù hợp với những phụ huynh có tri thức và mong muốn, có ý thức tìm hiểu về việc nuôi dạy trẻ con. Để phổ biến được điều đó trong xã hội, tôi e là rất khó?  

Mình phải nói điều  ấy ra. Họ sẽ lắng nghe và sẽ có  những người họ có văn hóa hơn, họ sẽ hiểu và áp dụng. Ngay cả chuyện đó, tôi không bao giờ nghĩ rằng sẽ nói cho phụ huynh hiểu mọi điều. Việc của tôi chỉ là bật một cái công tắc có tên là “trẻ con khác quá”. Nếu mình không biết thì mình không dạy được nó đâu. Khi công tắc đó bật lên thì họ sẽ tự tìm hiểu mọi chuyện.

Chẳng hạn, khi bạn lên google, phần hình ảnh, gõ bất kỳ từ khóa nào cũng có hình sex trong đó. Tức là con em sinh ra đã tiếp xúc với sex. Chúng ta có thể kiểm soát hoàn toàn việc vào mạng của con không? Vậy nên phải chấp nhận thực tế và thay đổi để hướng dẫn con.

Cảm  ơn TS Nguyễn Thành Nam!

Nguồn: http://vietnamnet.vn

Bệnh viện quá tải: Đau đớn riêng của bà Bộ trưởng?

Thôi thì lúc này, mỗi người dân phải tự đào tạo mình thành lương y, thành nhà giáo dục để chữa bệnh cho gia đình mình, dạy con cháu mình sống lương thiện tử tế. Bởi thời nào cũng vậy, mọi an toàn về thân thế, tài sản có lẽ nào không liên quan gì đến lòng trong sạch và lương tâm nơi mỗi con người.

Ngày 28/11, sau khi thị sát ba bệnh viện lớn tại TP.Hồ Chí Minh (gồm Bệnh viện Ung Bướu, Nhi Đồng 1 và Chấn thương Chỉnh hình), Bộ trưởng Bộ Y tế Nguyễn Thị Kim Tiến đã phải than rằng: “Nhìn thấy bệnh nhân nằm trên, nằm dưới, nằm hành lang, một giường dồn 2-3 người, tôi cảm thấy đau đớn”.

“Tự cầm dao…đâm bụng mình”?

Rất nhanh chóng, “đau đớn” ấy của bà Bộ trưởng làm cho dư luận xã hội xôn xao. Nhiều ý kiến cho rằng phải đẩy mạnh xã hội hoá y tế, xây thêm nhiều bệnh viện, đầu tư vật chất kỹ thuật cho các bệnh viện tuyến dưới…

Theo tin từ Bộ Y tế, Việt Nam nằm trong danh sách 33 quốc gia có tỷ lệ giường bệnh thấp nhất trên thế giới, 1 giường bệnh/1.000 dân. Định lượng là như thế, còn định tính thì thế nào? Chẳng hạn ít giường bệnh/ số dân, nhưng ít người bệnh, ít người nằm bệnh viện, ít bệnh viện quá tải, thì đó có là điều đáng mừng không?

Hơn nữa, xã hội hoá y tế thế nào, khi mở thêm nhiều bệnh viện, phòng khám đa khoa… nhưng cũng vẫn quanh quẩn với các vị giáo sư, bác sĩ trong các bệnh viện công tới khám, chữa (theo lịch “chạy sô”)? Niềm tin nào để dân đến với bệnh viện tư, bệnh viện tuyến dưới? Có phải do thiếu đất để xây bệnh viện, thiếu bác sĩ… hay còn thiếu điều gì khác?

Câu chuyện bỗng được mở rộng ra khi người ta so sánh giữa việc các sân golf mọc lên như nấm và tình trạng quá tải của các bệnh viện (hầu hết ở tuyến trên). So sánh này có vẻ như khập khiễng, vì xây bệnh viện thì chẳng cần đến đất ruộng như xây sân golf.

Tuy nhiên, so sánh ấy có phần chạm đến các giá trị nhân văn, công bằng trong đời sống ứng xử. Trong một bài báo, KTS Trần Huy Ánh nói: “Chúng ta không nên học đòi phát triển sân golf bởi nó không đem lại một nền tảng gì về văn hóa, xã hội cũng như về mặt tình cảm giữa con người với nhau. Trong một đất nước còn nghèo, chúng ta không có lý do gì để dành những hec ta đất màu mỡ, đang trồng lúa, đang nuôi bao nhiêu người nghèo để làm sân golf”.

Quả đúng như vậy, thực tế như quốc gia Philippine đã phải trả giá vì sân golf. Có không ít người ví rằng, một đất nước từng có tham vọng sản xuất lúa gạo lớn như Philippine không hiểu sao lại “tự cầm dao đâm vào bụng mình” khi phá ruộng để xây sân golf.

Nếu gặp khủng hoảng lương thực, điều đó gần như là “tự sát tập thể”. Do tầm nhìn chiến lược giới hạn, Việt Nam đang phải bán dần tài nguyên thiên nhiên hữu hạn của mình đã đành. Nhưng chẳng lẽ cũng đang cố gắng bán nốt công sức của người nông dân nghìn đời (mới tạo nên nổi một lớp đất canh tác màu mỡ) để mua về một vài hình ảnh của cái gọi là “công nghiệp”, “giàu có”, “đẳng cấp” ư?


Bộ trưởng Bộ Y tế Nguyễn Thị Kim Tiến (thứ tư từ phải qua) trong buổi thị sát hoạt động khám chữa bệnh tại Bệnh viện Nhi Đồng 1 – TPHCM ngày 28-11. Ảnh: NLĐ

“Căn bệnh nan y” to đùng: Quy hoạch

Đói, bệnh, thất học, mất an toàn về thân thể là những hình ảnh chân thực nhất của nghèo đói, kém văn minh. Không cải thiện được những hình ảnh này, thì càng mọc thêm nhiều sân golf (phục vụ cho một thiểu số giàu có) càng phản cảm, càng làm giảm đi giá trị của công bằng trong xã hội.

Mới đây, khi tiếp xúc cử tri ở Hà Nội, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng nói, bệnh viện thiếu mà sân golf nhiều, nhà trẻ thiếu mà khu công nghiệp để đất trống, rồi chuyện sân bay, cảng biển… thì đó là vấn đề ở quy hoạch.

Phát biểu của ông Tổng Bí thư đã bắt giùm cái bệnh “đau đớn” cho bà Bộ trưởng. Có nghĩa rằng, không chỉ bà Bộ trưởng Y tế (và ngành y tế) mà các ngành khác cùng đang bị bệnh, đang rất cần chữa trị kịp thời. Bởi mới từ chuyện ba người bệnh nằm chung một giường mà đã chạm đến một căn bệnh nan y to đùng đó là QUY HOẠCH.

Ngoài cái bệnh “tư duy nhiệm kỳ”, bệnh “lợi ích nhóm” ra, còn có cái bệnh thiếu tầm nhìn “quy hoạch”. Những bệnh này đã được nói, bàn rất nhiều và từ rất lâu, sao không thấy ai lên tiếng nhận trách nhiệm? Vậy thì phải tìm cho ra ai là người làm “quy hoạch”? Viện Chiến lược Phát triển trực thuộc Bộ Kế hoạch- Đầu tư? Hay những ai ai có trách nhiệm chuyện này, sao không thấy lên tiếng?

Lắng nghe lời than cũng không kém phần đau đớn của bà Bộ trưởng: “Cả xã hội bức xúc về tình trạng quá tải bệnh viện nhưng cuộc sống phải cân bằng giữa cho và nhận. Có cho (ngành y tế) cái gì đâu mà đòi nhận nhiều. Không đầu tư, xây dựng bệnh viện mà dịch vụ đòi tốt thì vô lý, bất công vô cùng” (Theo Thanh Niên).

Với quan niệm về “cho” và “nhận” ấy, phải chăng bà Bộ trưởng đã bắt ra cái bệnh “lót tay”, cái bệnh “y đức”?

Đúng là cuộc sống phải tự cân bằng giữa “cho” và “nhận”, giữa “cung” và “cầu”… Nhưng ngành y tế dù có “nhận” ít thì cũng nên phục vụ người dân cho tốt chứ. Nếu chưa có đủ tinh thần vì nhân dân phục vụ ấy thì xây thêm bệnh viện liệu có ổn không?

Bởi ngành y tế là người “nhận”, nhưng đồng thời cũng là người “cho”. Thiết nghĩ, “cho” người khác một cách đàng hoàng thì sẽ “nhận” về những điều tương xứng. Nhưng người ta thông cảm với câu nói này của bà Bộ trưởng. Vì câu nói của bà không chỉ bắt đúng bệnh của ngành y tế, mà còn bắt bệnh đúng bệnh cho ngành giáo dục.

Rằng chúng ta được giáo dục thế nào để vì không được “nhận” nên đừng mong tôi “cho” (tốt)… Buồn ơi… ít tiền ơi… không lót tay ơi… chào nhé!

Ngành nào cũng lao vào …chữa?

Thực tế, những bệnh viện tuyến trên đang quá tải. Muốn chữa bệnh quá tải là phải xây thêm bệnh viện, phải nâng tỷ lệ phần trăm bác sĩ, giường bệnh lên… Nhưng có làm nhiều đi nữa cũng chỉ là chữa bệnh cấp thời, bở hơi tai trong rượt đuổi với bệnh tật.

Ngành cứu hỏa có câu: “Phòng cháy hơn chữa cháy”. Ngành Y tế cũng có câu: “Phòng bệnh hơn chữa bệnh”… Đều là triết lý cả! Vậy tai sao chúng ta lại đi chọn giải pháp kém là “chữa”? Đây không chỉ là lỗi “quy hoạch” mà còn là lỗi “hệ thống” (từ dùng của nguyên Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Văn An). Vì gần như ngành nào cũng phải lao đầu vào việc “chữa”, “chạy chữa” cả.

Còn như “một con ngựa đau mà cả tàu được… ăn thêm cỏ”, như châm ngôn hiện đại, thì đúng là lỗi “hệ thống” thật rồi.

Nhưng nếu có phải “chữa”, thì cũng nên chữa cái gốc bệnh trước, thay vì cứ nhằm cái ngọn mà chữa. Thực tế, một đất nước mà bệnh nhân quá tải, bệnh viện liên tục phải xây thêm mà vẫn không đủ cung ứng thì đó là một đất nước bệnh tật.

Chất lượng công dân, chất lượng giống nòi thuộc dạng “có vấn đề”, nếu không muốn nói là tiềm ẩn những nguy cơ “nan y”. Như thế thật chẳng vui vẻ, hạnh phúc gì.

Trong ba bệnh viện mà bà Bộ trưởng khảo sát, chúng ta có thể nhìn ra những bệnh quá tải sau: Các loại bệnh ung thư (Bệnh viện Ung Bướu). Các loại bệnh do tai nạn giao thông, tai nạn lao động… (Bệnh viện Chấn thương Chỉnh hình). Các loại bệnh sơ sinh, nhiễm trùng, hô hấp, tiêu hoá, truyền nhiễm (Bệnh viện Nhi Đồng).

Rõ ràng các loại bệnh này không phải do Bộ Y tế đẻ ra. Vậy nó đến từ đâu? Vì sao tỷ lệ các bệnh ung thư, tim mạch, béo phì, tiểu đường, bệnh nhi…. đều gia tăng? Vì sao người dân khi lao động, khi tham gia giao thông… ngày càng mất an toàn về thân thể, tính mạng?

Cần chữa cái gốc của bệnh

Cần phải nhìn sự “quá tải” của các loại bệnh này trong tổng thể TƯƠNG QUAN. Thiết nghĩ, để chữa các căn bệnh này, cần phải quay về với giáo dục, với tầm nhìn của khoa học xã hội và nhân văn, và cả tôn giáo nữa.

Cần nghiên cứu một lối sống tích cực, thân thiện với môi trường, nâng cao khả năng tự chăm chóc sức khoẻ, phát huy mạnh mẽ các giá trị nhân văn, tử tế, yêu thương trong cộng đồng. Đó mới là chữa cái gốc của bệnh.

Một đất nước không biết yêu động vật, rừng núi sông suối, đến nỗi không kể to nhỏ, con vật gì, tài nguyên gì hở ra cũng bị xẻ thịt, vậy thì làm gì có tương quan giữa con người và môi trường sống.


Cảnh quá tải thường thấy ở các bệnh viện

Giáo dục được xem là quốc sách hàng đầu. Vậy “ông” giáo dục đã dạy người ta thế nào để nên nỗi khi họ thành tài, có tiền, có quyền, không ít người lại làm những chuyện như vậy với chính người dân của mình, đất nước mình?
Chúng ta giáo dục ra những công dân như thế nào để “sáng tạo” thì ít, “copy” thì nhiều, để đụng vào đâu cũng thấy hoạnh họe, làm gian, làm giả, bòn rút, lọc lừa, gây ô nhiễm, thải các chất độc hại ra môi trường?

Vì đâu sự tử tế của con người chúng ta với nhau càng ngày càng vơi dần đi, khi thực phẩm ăn uống hàng ngày, đụng vào đâu cũng thấy phun, tẩm hoá chất độc hại? Người dân không mất an toàn về thân thể, tài sản sao được khi tham nhũng và tai nạn giao thông trở thành quốc nạn nhức nhối?

Vì sao xây sân golf, xây khu công nghiệp lại không thể chọn những chỗ thích hợp khác mà cứ nhắm vào đất ruộng, đất rừng màu mỡ mà “quy hoạch” một cách ít nhân văn đến thế?

Vậy bệnh viện quá tải chỉ đơn giản là do ít bệnh viện, ít giường bệnh thôi ư? Bệnh viện quá tải còn do người dân bị vô số những cái “bất lương” kia làm cho mắc bệnh ngày càng nặng nữa chứ.

Một hộ có người mắc bệnh nặng thì chất lượng sống sẽ bị kéo xuống thấp và nhanh chóng tái nghèo. Nhìn vào sự tương quan rộng lớn, làm sao bà Bộ trưởng Bộ Y tế phải khiến những ông bộ trưởng khác cũng phải hiểu cái “bệnh” ấy để họ đau chung cùng với ngành y.

Với vấn đề này, chắc chắn người dân mong, không chỉ ông Bộ Kế hoạch- Đầu tư, Bộ Giáo dục, Bộ Giao thông Vận tải… mà ông “Bộ” chống tham nhũng, lạm quyền cũng nên chia sẻ nỗi đau bệnh tật này với ngành y tế. Nếu không thì mọi sự vận hành vẫn sẽ tiếp tục “trống đánh xuôi, kèn thổi ngược” dài dài.

Vấn đề sức khoẻ, tính mạng liên quan trực tiếp đến lương tâm, sự tử tế, lòng tích thiện, tích phúc của con người với nhau. Nhưng thấy giữa Quốc hội, một số vị đại biểu trả lời chất vấn xong, khuôn mặt cứ như… thoát nạn. Có vẻ như cái “nhóm” của ông, không còn liên quan gì đến “nhóm” khác…

Thôi thì lúc này, mỗi người dân phải tự đào tạo mình thành lương y, thành nhà giáo dục để chữa bệnh cho gia đình mình, dạy con cháu mình sống lương thiện tử tế. Bởi thời nào cũng vậy, mọi an toàn về thân thế, tài sản có lẽ nào không liên quan gì đến lòng trong sạch và lương tâm nơi mỗi con người.

Tác giả: Nam Quốc
Nguồn: http://tuanvietnam.vietnamnet.vn

Tôn vinh “Hiệp sĩ”: Phản giá trị của xã hội pháp quyền

- Xã hội pháp quyền: Khi Từ Hải không …chết đứng!

 

Khi xã hội cần đến các hiệp sĩ, nghĩa là có một khoảng trống quyền lực và đạo đức cần được phủ lấp. Nhưng với chế độ pháp quyền, thật nguy hiểm nếu các “hiệp sĩ” trở thành một phần của thể chế, hay sự trợ giúp cho thể chế.

 

“Hiệp sĩ” để làm gì?

Khái niệm hiệp sĩ trong văn minh châu Âu thời Trung cổ dùng để chỉ các chiến binh tự do bán chuyên nghiệp. Vai trò này mất dần khi các vương quốc phong kiến xây dựng quân đội chuyên nghiệp, và hiệp sĩ chuyển sang phục vụ cho các lãnh chúa phong kiến có tổ chức kém quy củ hơn. Trong văn hóa Anh hiện đại, Hiệp sĩ trở thành một tước hiệu thấp nhất được Hoàng gia Anh dành cho giới quý tộc.

“Hiệp sĩ” trong các xã hội Á Đông thường được hiểu như các hiệp sĩ giang hồ. Nó gắn với việc hành động chuộng nghĩa, giúp kẻ yếu, trị cường quyền một cách vô vụ lợi. Tất nhiên, cường quyền cần đến các hiệp sĩ ra tay, nghĩa là cường quyền đó thường là quan lại hay được quan lại dung túng, hoặc quan lại quá yếu kém nên cường quyền mới bất trị trước nhà nước. Hệ quả kéo theo là các hiệp sĩ giang hồ phải sử dụng bạo lực và hành động bí mật, cũng tức là hành xử ngoài vòng pháp luật.

Trong thời trị, không ai ca ngợi các hiệp sĩ, vì đơn giản là xã hội không cần đến họ. Hiệp sĩ chỉ cần trong thời loạn, khi hiệu lực cai trị của nhà nước bị vô hiệu, hoặc giả, khi nhà nước không đồng nhất lợi ích của nó với xã hội. Trong tình huống sau, hiệp sĩ có thể dẫn dắt cả xã hội đến hành động phản kháng có tổ chức: một phong trào nổi dậy.

Trong chế độ pháp quyền, không có vai trò nào dành cho các hiệp sĩ. Bảo vệ đất nước đã có quân đội; bảo vệ an ninh xã hội đã có công an, cảnh sát; và bảo vệ lẽ phải đã có tòa án. Đó là những cơ cấu được tổ chức và vận hành có tính chuyên nghiệp cao, được huấn luyện và trang bị chu đáo nhất có thể, được trả lương để chuyên tâm làm nhiệm vụ, và được ban cho tính chính danh khi hành xử.

 

Và “hiệp sĩ săn bắt cướp”

Trước hết, phải ca ngợi họ là những con người dũng cảm, dám xả thân vì người khác. Điều đó đặc biệt đáng trân trọng trong một xã hội mà sự ích kỷ và vô cảm trở nên phổ biến. Nhưng tổ chức họ lại và tôn vinh họ một cách chính thức lại là một điều nguy hiểm đối với việc xây dựng xã hội pháp quyền.

Thứ nhất, nó nguy hiểm với chính các hiệp sĩ. Mọi kẻ cướp đều có trang bị, và có phương án chống trả khi bị truy đuổi hay vây bắt. Vì vậy, việc săn bắt bọn cướp – một phần của nhiệm vụ giữ an ninh cho xã hội – phải được giao cho những con người chuyên nghiệp, được trang bị và huấn luyện bài bản: những chiến sĩ công an. Công việc đầy nguy hiểm đó nếu được thực hiện bởi những con người nghiệp dư hay bán chuyên là sự đánh đu với tính mạng của chính họ để đổi lại việc bảo vệ tài sản kịp thời cho người khác. Không tài sản nào cao quý hơn sinh mạng con người. Thực tế, đã có hiệp sĩ săn bắt cướp ngã xuống, đã có nhiều hiệp sĩ đổ máu, và có cả hiệp sĩ bị bọn cướp quay lại truy sát. Lúc đó, ai bảo vệ tính mạng kịp thời cho các hiệp sĩ?

Thứ hai, nó nguy hiểm với việc phân công trách nhiệm xã hội. Cổ vũ cho các hiệp sĩ săn bắt cướp là chúng ta đã thừa nhận cơ quan công an không có khả năng thực hiện đầy đủ vai trò giữ an ninh cho xã hội nữa. Thay vì đòi hỏi cơ quan chuyên nghiệp đó phải chấn chỉnh để làm tốt hơn nhiệm vụ của mình, chúng ta đi cổ vũ gây dựng một dạng “tiền thể chế” nghiệp dư để làm việc đó.


“Hiệp sĩ” Nguyễn Văn Minh Tiến bên một “rừng” giấy khen, bằng khen vì thành tích bắt cướp. Ảnh: Lao động

Thứ ba, những lệch lạc tiềm ẩn khi “hành hiệp”. Những “hiệp sĩ” vốn hành động dựa trên nghĩa khí. Nhưng nghĩa khí của những con người có nhận thức khác nhau sẽ có quan niệm khác nhau về lẽ phải, và không loại trừ họ nhận thức sai về lẽ phải, cũng như nhận định sai về tình huống khi xảy ra sự cố. Tất nhiên, nhận thức sai và nhận định tình huống sai sẽ dẫn đến hành động sai, và hành động sai thật nguy hiểm khi nó gắn với hình thức bạo lực (bắt cướp không thể thiếu hành vi bạo lực). Và các hiệp sĩ cũng là con người, không thể tránh khỏi nguy cơ ngộ nhận, lạm dụng, hoặc suy thoái đạo đức vào một lúc nào đó. Cách đây chưa đầy một tháng, em trai một hiệp sĩ săn bắt cướp nổi tiếng ở Bình Dương (từng đi cùng hỗ trợ anh trai bắt cướp) lại trở thành kẻ cướp.

Làm gì với các “hiệp sĩ”?

Điều rõ ràng là một xã hội pháp quyền phải cai trị bằng pháp luật, không phải bằng nghĩa khí. Và những nhiệm vụ chủ chốt – như nhiệm vụ giữ gìn an ninh – phải được giao cho cơ quan chuyên nghiệp, chứ không phải nghiệp dư.

Nếu cơ quan chuyên nghiệp chưa hoàn thành vai trò đó, xã hội cần đòi hỏi họ phải làm tốt hơn, bằng việc tuyển dụng những con người có trách nhiệm tốt hơn nữa, trang bị và huấn luyện tốt hơn nữa, giám sát thực hiện tốt hơn nữa. Nếu những hiệp sĩ là những con người can đảm, có mưu trí, và có những kỹ năng nhất định để bắt cướp, ngành công an có thể tuyển dụng họ, trang bị và đào tạo họ chuyên nghiệp hơn nữa, để họ làm tốt hơn công việc ấy trong vai trò chính thức.

Nếu chúng ta cho rằng bao nhiêu công an cũng không đủ, mà cần có sự trợ giúp của dân chúng, thì sự trợ giúp đó cần phải có giới hạn để bảo đảm an toàn cho người dân. Đó có thể là việc thông tin kịp thời cho cơ quan công an, là sự dũng cảm tố cáo tội phạm, là việc hỗ trợ bằng các phương tiện (phương tiện giao thông chẳng hạn) để ngăn cản tội phạm chạy trốn. Hãy cổ vũ toàn dân làm việc đó, vì an ninh của chính họ và của cộng đồng, chứ đừng đẩy họ ra đương đầu trực tiếp với tội phạm thay cho cơ quan công an.

 

Tác giả: An Biên
Nguồn: http://tuanvietnam.vietnamnet.vn

Đừng đợi “cháy nhà…!”

Giữa mùa đông rét mướt nhóm lửa còn không đỏ, không hiểu do đâu mà cháy lắm thế. Xe máy cháy, ôtô cháy, nhà dân cháy rồi cao ốc cũng cháy..

Vụ cháy ở tòa cao ốc 33 tầng của EVN ở Hà Nội không phải là vụ cháy lớn đầu tiên, cũng không kinh động bởi số người chết lớn hay thiệt hại tài sản khổng lồ. Nhưng một lần nữa, nó gây sự hãi hùng cho những người ưa tưởng tượng: Nếu tòa nhà đã hoàn thiện, với hàng nghìn người làm việc bên trong thì khi đó, chẳng hiểu chuyện gì sẽ xảy ra?

Đám cháy bốc lên từ cuối chiều, rồi kéo lê thê tới đêm dù lực lượng cứu hỏa, cấp cứu và cả bộ đội đặc công được dồn tổng lực tới hiện trường cứu người, dập lửa. Nhìn cái cảnh mấy chiếc xe thang loi choi ở các tầng dưới, còn những ánh đèn cầu cứu loang loáng tít tận trên trời thật không mấy ăn nhập.

(Minh họa: Ngọc Diệp)

Vụ cháy đó một lần nữa được báo chí xới lên về tính hiệu quả của công tác phòng, chữa cháy. Và sự thật là những chiếc xe thang hiện nay chỉ mới với tới tầng 20, mà số tòa cao ốc chọc trời ở Việt Nam thì mọc lên như nấm. Nhà sau cao hơn nhà trước, năm sau cao hơn năm trước.

Các bác chữa cháy nói muốn có xe lớn hơn, cánh tay dài hơn thì chân đế phải lớn hơn mới đảm bảo an toàn. Nhưng xe lớn cũng… bó tay vì phố lớn, lấy đâu ra diện tích đất dành cho xe lớn.

Phương án cứu hỏa bằng trực thăng cũng được bàn tới, nhưng rốt cục cũng chỉ là phương án… trong phim. Bởi hiện nay, ở Việt Nam không có máy bay đủ quy mô để cứu người hiệu quả trong các vụ cháy cao ốc. Có chăng thì chi phí rất cao và chẳng ai bỏ ra một đống tiền mua máy bay về chờ… cháy nhà.

Nói dại, cũng may là tòa nhà EVN cháy, nên mới lộ ra sự bất lực và bị động hoàn toàn của bài toán cứu hỏa, cứu người. Cao ốc cứ xây, lúc cháy hẵng tính! Mấy khi đang xây mà… cháy.

Mà đâu chỉ chuyện cứu hỏa. Ở ta, có nhiều câu chuyện tương tự lắm.

Tết năm 2009, con đò oan nghiệt dìm chết 42 mạng người ở Quảng Bình. Lúc đó, mới lộ ra chuyện con đò cấp phép chở 12 người nhưng lúc chìm có tới… 120 người trên đó. Lúc đó mới lộ ra cây cầu hoành tráng nằm cách một quãng sông đã trễ hẹn tới 3 năm. Chỉ ít tháng sau vụ chìm đò oan nghiệt, cây cầu đã thông xe với tiến độ mà bà con “còn sống sót” nói là chưa từng thấy.

Mới đây, vụ lật xe chở gỗ ở Nghệ An khiến 10 người bỏ mạng oan uổng, sau đó mới lòi ra mấy vị kiểm lâm ngồi trên xe gỗ lậu. Chuyến này vào tù cũng nhiều, mất chức chắc không ít.

Rồi nữa, hôm qua đọc một báo cáo, thấy hệ thống ngân hàng nhà mình phát triển xuất sắc quá. Trong vòng 10 năm, số lượng tăng tới 10 lần, tổng tài sản tăng 20 lần. Đến nay, đã có 130 tổ chức tín dụng, với gần 10 nghìn chi nhánh, điểm giao dịch. Đúng là siêu phát triển.

Nhưng ngó lại, đằng sau những con số đẹp đó là rất nhiều vấn đề yếu kém từ quản trị đến đạo đức kinh doanh. Chỉ mới siết trần lãi suất được vài tháng đã lòi ra mấy anh mất thanh khoản, nhà nước lại phải è cổ ra cho vay để đảm bảo hoạt động hệ thống. Bất động sản mới “đóng băng” ít tháng đã lộ, nợ xấu chồng chất. Những con số đẹp lại phải chuyển từ phần thành tựu sang phần tồn tại cần khắc phục.

Rất nhiều bài học tày liếp đã xảy ra, từ bất động sản, đến tín dụng đen, từ đầu tư tràn lan, đến chứng khoán bong bóng.

Ở ta, thường các con số, báo cáo, đề án, luận án, thuyết trình, dự thảo… đều đẹp đến hoàn hảo. Nhưng thường thì khi sảy sự cái xấu mới lòi ra. Nói như ông bà ta ngày cũ là “Cháy nhà mới ra mới ra mặt chuột”.

Vấn đề là tại sao chỉ nhìn thấy “chuột” khi đã “cháy nhà”? Khi đang yên lành, ta không thấy “chuột” hay ta thấy mà không dám ném chuột vì sợ… vỡ bình?

Nguồn: http://dantri.com.vn

Vì ta cần một người ở bên

Lửa Ấm – Ly hôn đã không còn là “mốt” nữa, giờ đây, thứ mà nhiều người mong muốn, là có một người bạn đồng hành, cùng sẻ chia những niềm vui, nỗi buồn trong cuộc sống!

Trào lưu “boomerang”

Có một sự thay đổi bất ngờ đang diễn ra ở cộng đồng người trẻ Nhật Bản, đặc biệt là với phụ nữ.

Văn phòng mai mối và tư vấn hôn nhân chuyên nghiệp Marry Me ở Nhật Bản đang khá bận rộn, cô nhân viên Miyuki Uekusa sau khi hối hả với các cuộc điện thoại liên tiếp cho biết, các tháng gần đây, những cuộc điện thoại gọi đến nhờ xin tư vấn mai mối qua công ty tăng tới 30% so với thời điểm chưa xảy ra cơn động đất mạnh gần 9 độ rich-te gây sóng thần kinh hoàng hồi tháng 3 vừa qua.

Miyuki nói: “Trước khi cơn động đất xảy ra, nhiều người trẻ chỉ nghĩ về hôn nhân một cách rất mơ hồ, nhưng sau khi chứng kiến những thảm họa thiên tai, phần lớn họ bắt đầu cảm nhận được nỗi sợ cô đơn và muốn tìm một người bạn đời.”

Một chuyên gia trang điểm 49 tuổi tên là Yoko vừa ghé qua văn phòng trung tâm Marry Me để đăng ký làm thành viên mới, với hi vọng kiếm một tấm chồng. Mặc dù lệ phí tham gia không hề rẻ: 1.200 đô la (tương đương với gần 25 triệu đồng) phí đăng ký ban đầu và mỗi tháng phải trả 120 đô la, Yoko cho biết, trước đây cô chưa có ý định kết hôn song những tai họa thiên nhiên kinh khủng đã khiến cô phải suy nghĩ lại.

Ngành công nghiệp trang sức Nhật Bản cũng báo cáo doanh số bán nhẫn đính hôn và nhẫn cưới tăng mạnh mẽ. Anh Koji Fujimoto – chủ shop Concept Jewelry Works, một cửa hàng trang sức cao cấp ở Tokyo, cho biết từ sau thảm họa động đất sóng thần, lượng người mua nhẫn đã tăng lên 20%. “Nhiều cặp tình nhân muốn mua một vật kỷ niệm mãi mãi cho tình yêu của họ”. – Anh Koji nói.

Tại tiệm áo cưới Aldobrandini nổi tiếng ở Nhật, cô gái trẻ Maki Maruta đang thử mặc chiếc váy cưới đầu tiên trong đời. Cô nói: “Những cơn thịnh nộ của thiên nhiên đã khiến tôi nhận ra giá trị quan trọng của gia đình. Tôi cần một người bạn đời đồng hành với mình trong suốt quãng đời.”

Việc mọi người trở nên xích lại gần nhau không chỉ có ở Nhật, tại Mỹ ngày càng có nhiều người trẻ trở về nhà sống cùng ông bà, cha mẹ sau khi tốt nghiệp chứ không “tự lập” – điều mà họ từng rất mong mỏi và muốn thực hiện.

Kể từ sau khi tốt nghiệp đại học, hai cô con gái của ông bà Eric và Bonnie Olson (ở Pittsburgh, bang Pennsylvania) không thường xuyên sống ở nhà. Nhưng hiện tại, cô Veronica 23 tuổi và bạn trai lại trở về sống cùng cha mẹ. Chị gái của Veronica là Victoria 27 tuổi thì vẫn lái xe về thăm cha mẹ vào mỗi cuối tuần.

Những người trẻ như Veronia đang là điển hình đại diện cho trào lưu “boomerang”, thuật ngữ để chỉ những người trưởng thành từ 25 tuổi trở lên, sau khi tốt nghiệp, không ra ở riêng mà sống cùng cha mẹ. Kết quả là, tại Mỹ, số lượng những gia đình đa thế hệ (được định nghĩa là hộ gia đình với ba hoặc nhiều hơn ba thế hệ cùng chung sống) đang tăng lên, hiện cứ 10 người trẻ từ 18 – 35 tuổi thì có 1 người trở về sống cùng người thân.

 

Những người trẻ thích “Về nhà”

Những thảm họa thiên nhiên, đặc biệt là cơn động đất sóng thần khủng khiếp hồi tháng 3 vừa rồi tại Nhật đã khiến những người trẻ thay đổi suy nghĩ và nhìn nhận lại giá trị gia đình.

Những thứ tự ưu tiên trong cuộc đời họ đã thay đổi: tình yêu và hôn nhân đã đứng trước công việc và sự nghiệp. Trước đây, những người trẻ vốn chỉ tập trung vào công việc và tận hưởng cuộc sống độc thân thì nay, trái tim và suy nghĩ của họ dường như đang nhường chỗ cho cuộc sống gia đình.

Nhìn cảnh những cặp vợ chồng hay gia đình ở bên nhau trong những giờ khắc thảm họa, nhiều phụ nữ vốn tôn sùng cuộc sống độc thân đã thực sự xúc động và nhận ra sự quan trọng của một mái ấm, một mối quan hệ gia đình. Nhiều cô gái trẻ đã bật khóc và sợ rằng rất có thể họ sẽ chết trong thảm họa thiên nhiên khi bên cạnh không có một người bạn đời.

Tại Mỹ, những khó khăn về kinh tế là nguyên nhân chính khiến nhiều người trẻ có xu hướng trở về nhà chứ không sống tự lập như trước.

Ban đầu, những cô gái, chàng trai mới lớn rời tổ ấm một cách háo hức, tràn đầy tinh thần lạc quan để sống tự lập nhưng không lâu sau đó, họ lại xách vali về nhà khi cuộc sống bên ngoài nảy sinh nhiều khó khăn.

Họ phải đối mặt với nhiều nguy cơ như bị mất việc, không kiếm nổi việc làm, chi phí nhà ở cao, không thể chi trả các hóa đơn hàng tháng, bị stress vì cô đơn trong thời gian dài…

Hiện nhiều thanh niên Mỹ đang gánh những khoản nợ khổng lồ. Mặt khác, họ cũng phải đối mặt với thị trường việc làm bấp bênh: Trong tháng 7 năm 2010, tỉ lệ thanh niên thất nghiệp ở Mỹ tăng đến 19% khiến họ không thể chi trả các khoản nợ, và việc sống cùng gia đình là cách giúp họ cắt giảm chi phí hàng ngày. Theo số liệu từ một tổ chức nghiên cứu, có 49 triệu người Mỹ hiện đang sống cùng cha mẹ và ông bà.

Sống trong gia đình nhiều thế hệ còn giúp các thành viên cảm thấy gần gũi và tình cảm hơn nhờ chia sẻ những mối quan tâm chung, những khó khăn và thành công trong cuộc sống, nhờ đó giảm được các căn bệnh xã hội phổ biến hiện nay như trầm cảm, stress.

Trường hợp của chàng trai 23 tuổi Michael Doughty là một ví dụ. Michael tốt nghiệp đại học năm 2009, sau đó đi làm cho một công ty với mức lương khá, có một căn hộ xinh xắn đủ tiện nghi và xe hơi riêng. Hai năm sau, tức ở vào thời điểm hiện tại, anh quay trở về sống cùng cha mẹ để tiết kiệm chi tiêu do cuộc sống ngày càng khó khăn. Michael cho biết, việc sống cùng cha mẹ giúp anh giảm bớt được áp lực về tiền bạc và được chia sẻ tình cảm với những người thân.

Không chỉ ở Mỹ, những người trẻ ở nhiều nước khác, từ Âu sang Á như Tây Ban Nha, Ý, Hy Lạp, Canada… cũng đang có xu hướng trở về nhà sống cùng người thân thay vì tự lập với cuộc sống riêng. Họ chăm sóc ông bà, cha mẹ, mỗi thành viên dành nhiều thời gian cho nhau nhiều hơn, đi du lịch cùng nhau, tự nấu nướng ở nhà và cùng tận hưởng niềm vui sống…

*****

Rõ ràng, xu hướng này là tín hiệu đáng mừng trong xã hội hiện đại, khi người trẻ đôi khi vì quá bận rộn cho công việc và những mối quan tâm khác mà quên mất những người thân yêu bên cạnh mình. Hoặc cũng có thể việc tận hưởng những niềm vui và sở thích cá nhân khiến họ không cảm thấy cần một người bạn đời để chia sẻ, để nắm tay nhau đến sáng. Thì nay, đối mặt với các thảm họa thiên nhiên và trải qua những khó khăn thử thách trong cuộc sống đã giúp họ nhìn lại giá trị đích thực của gia đình.

Nguồn: http://www.tienphong.vn

Người ngoại quốc “soi” giới trẻ Việt

- Tiến sĩ Xoáy: Đừng nói người trẻ vô cảm

Bên cạnh những ưu điểm dễ thấy như sôi nổi, nhiệt tình, hiếu khách, trong mắt một số bạn trẻ ngoại quốc, một bộ phận người Việt trẻ có không ít tính xấu.


Kwon (phải).

Lười, thiếu kỷ luật

Felicia Girouard, 24 tuổi, đến từ Canada, đang theo học ngành Ngữ văn tại ĐH KHXH & NV TPHCM, góp ý: “Tôi nhận thấy một số bạn trẻ Việt Nam lười trong học tập cũng như cuộc sống. Các bạn còn thiếu tính kỷ luật như thường tới lớp trễ, hoặc không đến lớp mà nhờ bạn điểm danh. Ở Canada, khi học các bạn phải tự trả một khoản tiền học phí khá lớn. Ở Việt Nam, phần lớn phụ huynh lo tiền học phí vì thế nhiều bạn không quan tâm lắm đến việc học”, Felicia nói.

Tuy nhiên, cô gái đến từ Canada cũng nhận thấy: “Ngoài những sinh viên lười cũng có nhiều bạn chăm đến lớp, ghi chép bài cẩn thận. Sau thời gian chơi với các bạn lười, mình cũng bị ảnh hưởng chút ít, thi thoảng mình đến lớp trễ và chểnh mảng ôn bài”. Theo Felicia, nhiều bạn trẻ Việt hiện có xu hướng kết hôn muộn, thậm chí muốn sống độc thân.

Felicia chia sẻ, tại Canada, bạn trẻ sau khi tốt nghiệp THPT được tự do làm những gì mình muốn, tự định hướng cuộc đời. Cùng độ tuổi đó, nhiều bạn trẻ Việt vẫn bị bó buộc, phải làm hoặc học những gì cha mẹ muốn. Thường thì các bạn phải chiều theo ý của gia đình. Đây là điều mà Fecilia cảm thấy tiếc cho bạn trẻ Việt.


Armelle.

Thiếu kỹ năng

Ha Hyung Kwon, 23 tuổi, đến từ Hàn Quốc, sinh viên khoa Việt Nam học tại ĐH KHXH& NV TPHCM, chia sẻ: “Tôi rất bất ngờ vì đất nước các bạn có nhiều sông suối, bờ biển dài, nhưng nhiều bạn trẻ không biết bơi, thiếu kỹ năng ứng phó với thiên tai, đặc biệt thiếu ý thức bảo vệ môi trường…”. Chàng trai xứ sở Kim chi cũng cho rằng, nhiều bạn trẻ Việt thiếu kỹ năng xử lý công việc, vượt qua khó khăn trong học tập và cuộc sống, đặc biệt là thiếu vốn sống.

Kwon cho biết ở Hàn Quốc, tất cả học sinh đều phải học bơi, học cách ứng phó với thiên tai như bão, lũ, động đất và học cách bảo vệ môi trường. “Trong trường học ở Hàn Quốc, chúng mình đều được học cách xử lý tình huống, công việc, kiềm chế bản thân và nhiều kỹ năng mềm khác”.

Kwon kể từng trực tiếp chứng kiến nhiều bạn trẻ Việt đi đường, va quệt nhẹ với người khác, dù sai nhưng vẫn có những lời nói, hành động xấu. Kwon thậm chí rất ngạc nhiên trước việc người đi đường bị giật túi tiền, bị tai nạn, thay vì được hỗ trợ, lại bị nhiều bạn trẻ xúm vào hôi của.

Kwon cho biết, ở Hàn Quốc trước đây cũng giống Việt Nam, nhưng nay đã khác: Bố mẹ thường bàn với con cái, cùng chọn hướng đi hợp lý nhất cho cuộc đời bạn. Chính Kwon sau khi tốt nghiệp THPT cũng từng kiếm việc làm thêm, dù công việc khá nguy hiểm. “Ở Việt Nam tôi luôn nghe câu than phiền của các bạn là học xong rồi không biết sẽ làm gì?”, Kwon tâm sự.


Felicia (trái) và bạn trẻ Việt.

Nguy hiểm khi tung ảnh nóng

Sống cùng trẻ em, người nghèo ở vùng núi cao Việt Nam trong chuyến tình nguyện mùa đông, Armelle (24 tuổi) đến từ Pháp, có nhiều trải nghiệm về bạn trẻ Việt. Armelle đặc biệt ấn tượng trước sự nhiệt tình, cởi mở và năng động của bạn trẻ Việt. “Internet kết nối mọi người, đưa bạn trẻ Việt Nam và thế giới xích lại gần nhau. Bạn trẻ Việt Nam tận dụng lợi ích của internet rất hiệu quả, đặc biệt trong các hoạt động cộng đồng. Tuy nhiên, các bạn phải cẩn thận với internet. Tôi thấy nhiều bạn trẻ còn dễ dãi khi tung ảnh nóng lên mạng. Điều này rất nguy hiểm. Khi người khác copy và sử dụng hình ảnh đó với mục đích xấu, câu chuyện sẽ diễn biến phức tạp. Bạn trẻ nên tự bảo vệ mình bằng cách cẩn trọng với việc để lộ thông tin cá nhân”, Armelle nói.

Con gái hút thuốc lá

Nữ sinh ĐH Hà Nội, Kim Lin, 20 tuổi, đến từ Hàn Quốc, nhận xét bạn trẻ Việt Nam rất sành điệu, đuổi nhanh theo mốt mới và chú trọng việc học, nhưng đang bị ảnh hưởng nhiều văn hoá ngoại quốc, học theo thói xấu nhanh. “Trước đây không có chuyện con gái hút thuốc, nhưng nay đi trên đường, ngồi ở quán cà phê, tôi thường bắt gặp bạn gái Việt hút thuốc. Hình ảnh này không tốt và thực sự không đẹp. Giới trẻ cần xây dựng một môi trường không khói thuốc”, Lin nói.

Nói tục, chửi thề

Nữ sinh Rotha đến từ Campuchia hiện học ở Hà Nội rất thích bạn trẻ Việt Nam vì họ biết tôn trọng người lớn tuổi. Tuy nhiên, Rotha nói bạn không thích cách nói chuyện của họ với bạn bè, hay có những từ bất lịch sự, nói tục, chửi thề khi xảy ra mâu thuẫn, cãi nhau và dùng bạo lực để giải quyết. “Nhiều bạn trẻ hễ mở miệng là nói bậy, nói tục. Điều này thật khó chấp nhận”, Rotha nói.

Nguồn: http://www.tienphong.vn

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.